|
|
||
|
DẠY
VÕ, HỌC VÕ XƯA VÀ NAY
Châu Minh Hay
Từ thủa ban sơ, khi
đờI sống con ngườI còn rất hoang dã thì
ngườI ta đã biết sử dụng đến võ
thuật để đấu tranh sinh tồn trước
các loài thú dữ và cả vớI những đồng
loạI của mình.
Theo
định nghĩa khái quát thì võ là hành động dùng
một hay nhiều bộ vị trên cơ thể của
mình đấu chọI vớI đốI phương. Sau, dần đần con ngườI biết dùng
tớI các vật cứng, sắc, nhọn gọI là vũ
khí để hỗ trợ thêm khi cần thiết phảI
đốI phó vớI số đông, hay trong các cuộc
hỗn chiến. Thuật là phương pháp, là cách
thức hợp lý làm tăng thêm tính hiệu quả khi
sử dụng các bộ vị hay các loạI công cụ
ấy trong chiến đấu. Sau nâng dần
lên khéo léo hơn gọI là kỹ thuật, đẹp
mắt hơn gọI là nghệ thuật.
Từ cái võ đến cái thuật là cả
một quá trình nghiên cứu, truyền đạt, lưu
giữ và cảI tiến cho càng ngày càng hoàn chỉnh,
hiệu quả, phong phú hơn.
Cái gạch nốI đó nhờ vào công sức
của một số ngườI không nhiều, có khả
năng thiên phú, lòng đam mê và chịu khó khổ luyện.
RồI
xã hộI con ngườI cũng dần phát triển,
từ cuộc sống hoang dã đơn lẻ, mang tính cá
thể đến hình thành các bộ tộc, bộ
lạc…mang tính tập thể, thì việc đấu tranh
giành sự sống ngày càng quyết liệt hơn, các
cuộc hỗn chiến ngày càng xảy ra nhiều hơn
giữa các bộ tộc, bộ lạc vớI nhau, và con
ngườI bắt đầu thấy võ thuật đóng
một vai trò rất quan trọng vì sự sống còn
của một con ngườI
sự tồn vong của một đất nước,
một dân tộc. NgườI ta bắt đầu
luyện tập võ nghệ để tự vệ,
để bảo vệ thành quả lao động và nhất là bảo vệ
một dân tộc. Từ đó hình thành một vị trí
rất được trân trọng trong xã hộI cho cái
gạch nốI ấy , đó là Thầy
dạy võ.
ĐốI vớI nhiều dân
tộc trên thế giớI thì võ thuật là chất
liệu quan trọng kiến tạo nên lịch sử, các
anh hùng một thờI đánh đông dẹp bắc hầu
hết đều là các bậc
võ tường. Võ thuật quan trọng
là thế. Cho nên vị trí của
những ngườI dạy võ thời xưa cũng
rất được trọng vọng. Tuy nhiên
việc truyền đạt võ thuật cũng không kém
phần phức
tạp. Vì vậy những võ sư đều
đặt ra các quy định rất nghiêm khắc
nhằm chế ngự, ràng buộc những học trò của
mình, hoặc lấy đó để định
hướng cho các môn đệ, bởI võ thuật là con dao 2
lưỡI !
NgườI học võ hầu hết phảI
trảI qua phần xem xét về khả năng tư duy,
đạo đức và cả năng khiếu,
đồng thờI trảI qua một thờI gian thử
thách nhất định.
Sau
khi thành tài, ngườI võ sỹ có thể sử dụng
sở học của mình trong nhiều lĩnh vực
cần đến võ thuật, trong đó có cả vai trò
của một hiệp sỹ hiện diện tận hang
cùng ngõ hẻm để "thế Thiên hành Đạo,
trừ gian diệt ác". BởI thờI
xưa không như bây giờ, luật pháp chưa thể
hiện diện khắp mọI lúc, mọI nơi
được.
Các
trận đấu võ ngày xưa dù dướI hình thức
nào, các võ sỹ đều lừa thế vào đòn hết
sức kỹ thuật theo một
đấu pháp rất linh hoạt uyển chuyển, ra vào,
tránh né, tấn công, phòng thủ đều theo một nguyên
tắc mang tính nghệ thuật cao. Một
trận đấu có khi kéo dài cả vài giờ đồng
hồ thậm chí cả ngày trờI, do vậy ngườI
võ sỹ phảI biết cách phân bố sức lực và
không bao giờ vào đòn tớI tấp mà thiếu hiệu
quả.
Thầy
dạy võ ngày xưa không chỉ tinh thông võ thuật mà còn am
tường y thuật, lý số, có thể xử lý các tình
huống gây tổn thương, bệnh tật bằng các
phương pháp ngoạI khoa dân tộc cổ truyền
nhưng không kém phần hiệu quả.
Thế nên võ thuật đã một thờI
đươc xem như một phần quan trọng trong
đờI sống xã hội. Chính vì vậy công
sức và vai trò của ngườI thầy dạy võ
được tôn vinh và đánh giá rất cao theo
nhiều nghĩa, bao gồm vật chất lẫn tinh
thần.
NgườI
trong xã hộI trước đây đã có câu nói " Giàu
học võ, khó học văn" để nói lên sự quan
trọng đó. Bởi vì các nho sinh nghèo
dưới thời phong kiến đều có thể
tự học ở bất kỳ đâu, nhưng học võ
thì không. Không có trường dạy võ mà
chỉ có thể mời thầy dạy võ về nhà nếu
như gia đình đó nhiều tiền bạc.
Học trò học võ phảI cơm bưng, rượu rót
cho thầy hoặc đến ở hẳn nhà thầy,
để ngoài giờ học thì giúp việc cho gia đình
thầy, nhưng có khi cả năm trờI cũng chỉ
dược thầy dạy cho một đòn !
Ngày
nay theo xu hướng phát triển của thờI
đạI, luật pháp được hình thành và can
thiệp hầu hết các tình huống ở khắp
mọI nơi, đó là nguyên do lớn nhất làm giảm
dần các cuộc đọ sức nhằm giảI
quyết những mâu thuẫn lẫn nhau giữa cá nhân
vớI cá nhân hay một tập thể vớI một
tập thể. Bên cạnh đó các loạI
vũ khí phục vụ chiến tranh ngày càng hiện
đạI, khiến ngườI ta thấy rằng võ
thuật không còn hữu hiệu là mấy trong các cuộc
chiến đấu bảo vệ bờ cõi, bảo vệ
giang sơn tổ quốc nữa. Võ thuật
chuyển dần từ tính chiến đấu cao qua tính
thể thao, phục vụ sức khoẻ con người.
Các tổ chức võ thuật dần dần được
ra đờI vớI nhiều hình thức: Câu lạc
bộ, các hiệp hộI, các trung tâm huấn luyện…
Tất cả các hình thức này đều có chung
một điểm, đó là dạy võ mang tính đại trà
và phục vụ cho mục đích thể thao. Từ tính chất đó, các đòn đánh hiểm
hóc có thể gây chết ngườI chỉ còn
được truyền đạt mang tính lý thuyết
chứ không được đem ra áp dụng trong các cuộc
thi đấu nữa. Mặt khác, chương trình
huấn luyện được tinh giảm dần cho phù
hợp vớI mục đích, phù hợp với mọi
lứa tuổi… Và quan trọng hơn nữa
là tình trạng thương mạI hoá trong một số
tổ chức võ thuật đã góp phần làm mờ
nhạt hình ảnh cao đẹp của tinh thần võ
thuật và võ đạo.
Một số ngườI dạy võ chân chính thì lui
về phía sau mai danh ẩn tích, vì bởI họ không phù
hợp vớI quan điểm mớI mẽ này.
VớI họ, võ thuật không đơn thuần là một
môn thể thao tự chọn, võ thuật không chỉ rèn
luyện cho thể chất con ngườI mạnh mẽ,
cường tráng, nhanh nhẹn, dẽo dai. Mà võ thuật còn
tạo cho con ngườI lòng dũng cảm, sự can
đảm, tính trung thực, luôn lấy đạo đức,
luôn lấy lẽ phảI làm phương châm trong cuộc
sống.
Một số ngườI dạy võ khác thì rất
thức thời, nhạy cảm với từng thời
kỳ của xã hội và biết vận dụng khả
năng võ thuật của mình để làm cho đờI
sống vật chất phong phú hơn. Việc dùng môn
quy để chế ngự hoặc ràng buộc môn
đệ gần như không còn được mang ra áp
dụng nữa, miễn sao ngườI tham gia học võ
càng đông càng tốt để thấy đó là sự phát
triển mạnh của võ phái. Võ thuật
trở thành một phong trào thể thao có lợI cho cả
đôi bên.
Cũng chính từ hình thức phong trào đó mà
ngườI học võ cũng không lấy gì làm mặn mà
vớI võ thuật, quan hệ giữa ngườI dạy
võ và ngườI học võ cũng không còn như xưa.
Nghĩa là giớI hạn giữa thầy và trò, một ranh
giớI rất được trân trọng kia,
tưởng chừng như không gì có thể phá vỡ
được, đã bị tính phong trào, tính thương
mạI xoá mờ! Điều này thể
hiện khá rõ qua các giảI đấu. NgườI
ta không nghĩ đến việc cọ xác để
trưởng thành nữa, mà chỉ còn nghĩ đến
một cách rất tầm thường đó là danh vị.
Từ đó không ít những cuộc cãi vả xảy ra,
tình cảm mất đi thay vào đó là sự hiềm khích
hận thù !
Các
võ sỹ thời nay khi tham gia vào các trận đấu dù
dướI hình thức nào đều mang được
rất ít nghệ thuật vào trận, đòn ra đều
không theo được những gì đã
học, đôi khi còn có những động thái đi
ngược với tinh thần thượng võ.
Đồng thời ngoại trừ một số trận
đấu quyền Anh chuyên nghiệp, còn lạI các
trận đấu khác đều được giớI
hạn trong một thờI gian rất ngắn, nhưng
điều đáng nói là các võ sỹ vẫn không giữ
được phong độ cho tới giây phút cuối
cùng của trận đấu, bởi vì họ đã
rất phí sức khi liên tục tung ra những đòn kém
hiệu quả khiến không ít ngườI khi xem phải
thốt lên "đấu như thế này thì đâu
cần phải tốn thời gian học võ !".
Bên cạnh đó các cuộc biểu diễn
ngoạn mục thường diễn ra song hành với các
cuộc đối kháng, đôi khi lạI vô tình tạo ra
một lổ hổng quá lớn về kỹ thuật
khiến ngườI xem tỏ ra ngao ngán. Bởi
lẽ chỉ trước đó ít phút võ sỹ này trong
một pha biểu diễn đã hết
sức xuất sắc tả xung hữu đột một
chống 3, chống 4. Các đòn đánh
đều mang đậm chất nghệ thuật trong võ.
Thế nhưng sau đó cũng chính võ sỹ này trong
một trận đốI kháng lại không đưa
được một đòn mang tính kỹ thuật nào vào
trận, dù chỉ chọi với một người!
Việc phô diễn tréo ngoe này hoá ra phản tác dụng!
Xã
hộI phát triển kéo theo sự trợ giúp đắc
lực của khoa học, của y học hiện
đại, do vậy mà hình ảnh cao đẹp của
người thầy dạy võ tự tay chữa
thương cho học trò cũng dần dần lùi sâu vào
dĩ vãng. Cũng chẳng còn ai nghĩ đến
chuyện học võ phảI kèm theo
học y thuật, lý số nữa rồi. Tất
cả đều mai một. Tiếc thay
!