|
|
||
|
TRÊN CẢ HẬN
THÙ
Châu Minh Hay
Tôi nh́n măi người
đang đánh cặp vớI ḿnh và phân vân hoài vớI câu hỏI
trong đầu :" Chẳng lẽ là ngườI ấy
sao?"
Bước
vào đầu buổI tập huấn, tôi đă ngờ ngợ
vớI gương mặt quen quen này. Vết
sẹo dài trên trán làm mất hết một góc chân mày bên
trái, đôi vai rộng và dáng đi hơi đổ về
phía trước gợi tôi nhớ đến một ngườI
cách đây đă gần 30 năm. RồI cứ nhủ
hoài vớI câu :"Không lẽ…" Và tôi
tự trách ḿnh: "HồI ấy sao ḿnh không hỏI tên nhỉ?".
Bây giờ ngườI
đánh cặp vớI tôi là một vơ sư thuộc một
đơn vị của cánh miền Tây. Có phảI
ngườI ấy không? Tôi định bụng
đến cuốI buổI tập sẽ hỏI thử
xem. Thế nhưng rồI bao nhiêu suy nghĩ cứ lẩn
quẩn trong đầu, kư ức chợt hiện về những
h́nh ảnh của một đêm năm xưa…
Miên man
đến độ suưt chút nữa th́ trúng phảI đ̣n
của ngườI đánh cặp.
���
Một đêm của
tháng Tư…
Trận
chiến mấy hôm nay bổng trở nên yên lặng lạ
thường. Cái yên lặng đáng sợ.
Đêm
nay có tiếng cú kêu đâu đó báo hiệu điều chẳng
lành. Tôi chui ra khỏI hầm trú ẩn, lững thững
đảo một ṿng quan sát động tĩnh.
Sương đêm dày đặc, khí lạnh của núi rừng
Tây nguyên khiến tôi rùng ḿnh. Ánh sáng của
vầng trăng non yếu ớt, bàng bạc trong
sương mờ; mấy bụI cây rừng lay
động trong gió nhẹ, chập chờn như những
bóng ma. Thoảng trong gió mùi tử khí và mùi thuốc súng của
trận đánh cách đây vài hôm làm tôi khó chịu. Tôi dừng
lạI và nh́n xuống chân đồI…
Một
tiếng động nhẹ sau lưng, phản xạ của
ngườI lính làm tôi quay phắt lại. Bóng một
ngườI lao tớI rất nhanh vớI
khẩu súng trường trên tay giương lê sẵn. nhắm vào ngực tôi đâm tới. Tôi lách ngườI né tránh, rồI bằng một
thế phản súng lê nhanh gọn, tôi đánh ngă hắn,
nhưng v́ đ̣n ra đột ngột nên không có lực.
Tuy không cướp được súng nhưng khẩu súng
cũng vuột khỏI tay hắn rơi
xuống đất. C̣n hắn th́ vừa bị
ngă đă bật dậy như một cái ḷ xo. Khoảng cách giữa tôi và hắn quá gần.
Tôi rút nhanh con dao găm bên cạnh sườn và lướt
tớI đâm xéo. Hắn lùi ngườI lạI
để tránh, nhưng chậm mất rồi. Nhát dao xướt qua trán hắn. Tôi lật ngược lưỡI dao đâm thốc
từ dướI lên. Nhanh như cắt, hắn lách
ngườI qua, rồI 2 tay chặn bắt
tay dao của tôi một cách thuần thục. Rơ ràng hắn
đoán được đường dao của tôi. Tôi vừa
sử dụng đ̣n dao số 3 th́ hắn cũng đă
tránh và bắt khoá tay tôi bằng thế
phản dao số 3. Khớp tay tôi như
muốn găy ĺa, con dao rờI khỏI tay rơi xuống
đất!
Hắn gằn giọng
hỏI nhỏ:
·
Mày học ở đâu những đ̣n vừa rồI…
hả?
Tuy rất đau, nhưng khí khái của một
ngườI lính, tôi cắn răng chịu đựng và trả
lờI
hắn:
·
HỏI để làm ǵ?
Hắn ấn mạnh khớp tay
tôi và hỏI tiếp:
·
PhảI VoViNam không?…Nói!
Tôi vẫn bướng:
·
PhảI th́ sao, không phảI th́ sao?
Hắn buông dần tay tôi. Mặc dầu tôi thấy dễ chịu
hơn, nhưng rơ ràng tay tôi đă sai khớp
mất rồi. Tôi không thể điều khiển cánh tay được nữa!
Tôi đứng
thẳng ngườI nh́n hắn. Hắn đưa tay quyệt ḍng máu trên trán đang chảy ṛng
ṛng xuống mặt. Hắn hạ giọng, một giọng
nói miền Nam:
·
Nói đi… phảI VoViNam không?
Bỗng dưng tôi linh cảm giữa tôi và hắn
có một mốI quan hệ.
·
Tôi đă trả lờI rồI, phảI th́ sao?
Hắn khom ngườI
xuống nhặt khẩu súng rồI vỗ vào vai tôi, vẫn
kiểu nói khẽ khàng nhưng ẩn chứa một mệnh
lệnh:
·
Không c̣n kịp nữa, theo tôi
rồI hẳng hay!
Tôi ngạc nhiên:
·
Đi đâu?
Hắn kề sát mặt tôi nói nhỏ:
·
Các anh đă bị chúng tôi bao vây, hăy mau theo tôi thoát ra khỏI đây. Nửa giờ
sau là có lệnh tấn công, anh không thoát được
đâu, nhanh lên!
Tôi chần chừ,
trong đầu hoang mang suy nghĩ:" sao hắn lọt
đến tận đây mà không bị phát hiện? Hàng rào
ḿn bẫy đă bị vô hiệu hoá hết rồI ư, cả
lính gát nữa?
Hắn khẽ quát:
- Có muốn sống
không? Mau lên.
Như có một ma lực cuốn hút, tôi đi theo hắn. Hắn dẫn tôi chạy băng
xuống chân
đồI như ở chỗ không người.
Xuống tớI cuốI chân đồI, hắn lạI dẫn
tôi men theo bờ suốI một đoạn.
Hắn lanh như sóc và như thuộc nằm ḷng đường
đi, c̣n tôi th́ quờ quạng trong ánh sáng lờ mờ
suưt ngă nhiều phen.
Đi được
một quăng khá xa, hắn dừng lạI bên gốc cây, kéo tay tôi ngồI xuống bên phiến đá. Vết thương trên trán hắn vẫn đang
rỉ máu, mặt hắn loan lỗ. C̣n tay
tôi th́ hoàn toàn tê cứng không c̣n cử động được
nữa. Tôi dùng tay trái móc trong túi chiếc
khăn và thấm máu cho hắn. Hắn cườI và gạt
tay tôi:
·
Không sao, để tôi rửa mặt cái đă.
Hắn
bước ra vốc nước suốI rửa mặt.
Khi hắn quay lạI tôi thấm vết
thương cho hắn. Bây giờ tôi mớI có dịp
nh́n kỹ . Ước chừng
hắn hơn tôi vài tuổi. Có lẽ vết dao trên
trán khá sâu, có khi chạm tớI xương trán và đă bay mất
một góc chân mày. Tôi hỏI hắn:
·
Sao anh lạI cứu tôi? Sao anh biết tôi là dân
VoViNam?
Hắn cườI, nụ cườI hiền
hoà chứa chan niềm ưu ái:
·
Chúng ta là đồng môn mà. Tôi nhận ra huynh qua
hai đ̣n, phản súng lê và cách đâm dao.
Hắn nói tiếp rất nhanh, như sợ
không c̣n nói kịp:
·
Thôi không c̣n thờI gian nữa, nếu c̣n sống
rồI có ngày chúng ta sẽ gặp lạI nhau. C̣n bây giờ,
huynh đi theo con đường này tớI
một ngă ba, huynh rẽ trái, cứ theo đó mà đi sẽ
ra tớI lộ. đường không có
ḿn bẫy đâu, đừng sợ. Tôi trở lạI nhiệm
vụ của tôi. Chúc may mắn…
Hắn đưa tay lên khoát một cử chỉ chào. Tôi
chưa kịp nói th́ hắn đă băng ḿnh vào cánh rừng
phía trước, mất hút trong bóng đêm.
Tôi bàng
hoàng ngẩn ngơ.
Chỉ vài phút sau
đó, từng tràng đạn pháo réo ngang trờI vèo vèo, rồI
những ánh chớp loé sáng kèm theo những
tiếng nổ liên hồI trên ngọn đồI ấy. Cứ điểm Bravo ch́m trong mưa pháo. Tôi ngẩn ngườI, đầu óc rỗng tuếch.
���
Giờ giảI lao, tôi đi cạnh bên anh. Tôi
nóng ḷng muốn biết anh có phảI là ngườI trong cái
đêm hôm ấy không. Tôi lên tiếng:
·
MờI anh uống nước vớI tôi.
Anh gật
đầu. Chúng tôi ra câu lạc bộ giảI
khát. Tôi gọI nước và khi cả 2 vừa ngồI
xuống, tôi vào đề ngay:
·
Vết sẹo trên trán anh v́ sao mà có vậy?
Anh cườI. Đúng là nụ cườI
ấy:
·
À…Dao đâm đấy mà…
Tôi hỏI:
·
Tập hay đánh nhau?
Anh đưa tay sờ vết
sẹo trả lờI:
·
Đánh nhau trong chiến tranh.
Tôi thấy xôn xao trong ḷng:
·
Năm nào?
·
À!… Năm 1972.
Anh trả lờI tôi và lộ chút ngạc
nhiên. Tôi hỏI dồn:
·
Cứ điểm Bravo, tháng Tư năm 72?
Bây giờ th́ anh thực sự ngạc nhiên, anh
nh́n sững tôi một lúc rất lâu:
·
Ủa!… Sao huynh biết?
·
Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa. Tôi không biết
ḿnh có nằm mơ hay không. Đă gần 30 năm rồI
c̣n ǵ. Không ngờ ngườI đang ngồI đốI diện
vớI tôi bây giờ lạI chính là "Hắn". Tôi không
ngăn nổI xúc động, đứng phắt lên, chồm
tớI ôm chầm lấy anh:
·
Tôi đây mà. Anh không nhận ra tôi sao? Vết dao ấy
là do tôi đâm anh. Cánh tay tôi, anh đă khoá
lọI khớp đến bây giờ vẫn chưa co lạI
sát vào vai được đây này, anh c̣n nhớ không?
Anh chợt nhớ ra
và choàng tay gh́ sát tôi vào. Xúc động
trào dâng khiến cả anh và tôi đột nhiên im lặng.
Một lúc sau tôi mớI thốt nên lờI:
·
Thật không ngờ được gặp lạI
anh. Cảm ơn anh đă cứu sống tôi.
Anh vỗ vai tôi bảo:
·
Đừng nói vậy. Chúng ta là huynh đệ.
Khi đă nhận ra nhau th́ sao c̣n chém giết nhau chứ?
Huynh có lư tưởng của huynh, tôi có chính nghĩa của
tôi. Nào ai muốn tương tàn, chỉ v́ chiến tranh mà
thôi. Nhưng dẫu sao th́ chúng ta vẫn là con một nhà mà.
Sao có thể quên đi cộI nguồn, gốc rễ chứ?
���
Đêm ấy,
chúng tôi nằm bên nhau, kể cho nhau nghe về thân thế, về
công việc, nhiệm vụ đang làm, cùng những suy nghĩ
về sự chuyển biến của môn phái. Anh bảo
tôi:
·
Dù trong bất kỳ t́nh huống và hoàn cảnh
nào, t́nh nghĩa sư môn cũng nên cố gắng giữ
ǵn. Chiến tranh đă kết thúc, tất nhiên trong cuộc
chiến th́ phảI có kẻ thắng, ngườI thua,
nhưng cái đạo th́ bất biến. Chính cái đạo
đă cho chúng ta biết cách đặt t́nh thương trên
cả hận thù.
Niềm
vui khiến tôi không thể ngủ được. Anh đă truyền cho tôi niềm tin mănh liệt.
Cầu mong những ngườI con của môn phái đều
được như anh.�