|
|
||
|
Thử Đề
Nghị Một Số Ư Kiến Để Góp Phần Canh
Tân Môn Phái
Nhân
được đọc bài viết 'T́m Hiểu Số Một'
của vơ sư Lương Thuận Vui (một vơ sư có vơ đường
chuyên nghiệp và hiện đang trực tiếp giăng dạy
toàn thời tại Florida) trên trang Đặc san Việt vơ Đạo
, đề cập đến sự thành công tài chính của
một cơ sở vơ thuật Taekwondo tại NewYork. Xét về truyền thống, môn
phái Vovinam chúng ta, phần nhiều, đặt trọng tâm
trên vấn đề tinh thần nhưng theo
thiển ư, đây cũng là một điều đáng quan
tâm trong bối cảnh của môn phái hiện nay. Sau nhiều năm sống ở nước
ngoài, có cơ hội t́m hiểu, học hỏi về tinh thần thực nghiệm cũng
như các yếu tố về cung cầu trong xă hội của
người tây phương, thiết nghĩ, phần nào
chúng ta cũng có thể hiểu được tại sao cơ
sở vơ thuật này lại có sự thành công đáng ngạc
nhiên về tài chính đến như vậy.
Trước
tiên, trong tinh thần khiêm tốn hết mực của một
môn sinh Vovinam, tôi xin được phép hoàn toàn đồng ư
với vơ sư Vui trong nhận định tổng quát rằng,
chương tŕnh huấn luyện kỹ thuật của
Vovinam không hề thua kém, nếu không muốn nói có phần
phong phú hơn Taekwondo và các môn phái khác, nhưng măi đến
nay, sự phát triển của chúng ta vẫn c̣n nhiều hạn
chế; chưa thể sánh vai cùng các danh phái vơ thuật khác
trên thế giới; do đó, để tồn tại và
phát triển một cách mạnh mẽ trong tương lai,
chúng ta, những môn sinh Vovinam trên toàn thế giới cần
hiểu biết thật rơ ràng, sâu sắc các nguyên nhân và cùng
nhau t́m ra những giải pháp thích ứng cho vấn đề
này.
Nhờ
sự hy sinh lớn lao và sáng tạo không ngừng của vơ
sư sáng tổ, vơ sư chưởng môn và các vơ sư tiền
bối mà Vovinam, xét riêng về mặt vơ thuật, có được
một hệ thống kỹ thuật hết sức phong
phú, đa dạng và hữu hiệu, nhưng phải chăng,
tất cả những yếu tố đó chỉ là các điều
kiện cần mà không hề là điều kiện đủ
để Vovinam trở thành một môn phái có thể phát triển
tốt đẹp như các đại phái vơ thuật khác
trên thế giới? Nên chăng,
nếu đề cập đến việc cập nhật,
áp dụng những tiến bộ vươt bực của
thế giới về mọi mặt trong thế kỷ 21
như giáo dục, thể thao, tâm lư, y học, khoa học, kỹ
thuật v.v... để
đổi mới hệ thống tổ chức cũng như
phương cách lư luận, nghiên cứu, huấn luyện,
kể cả việc đào tạo nhân sự quản trị,
quảng cáo, tiếp thị v.v... của
môn phái chúng ta. Thử t́m một
ví dụ ở lĩnh vực thể thao, điều ǵ đă
làm cho các kỹ lục thế giới trong các kỳ thế
vận hội liên tục bị phá vỡ với những
tiêu chí - cao hơn, xa hơn, nhanh hơn, mạnh hơn, bền
hơn và khéo léo hơn - nếu không phải là việc tận
dụng các ưu thế về những nghiên cứu, phát kiến
mới trong nhiều lĩnh vực liên quan đến thể
thao. Và, xa hơn nữa, yếu tố nào đă
làm cho phong trào thế vận ngày càng phát triển rực rỡ,
tiếp cận và kết hợp được với toàn
thế giới con người nếu không nhờ vào một
hệ thống tổ chức, quản trị, tiếp thị
đầy hiệu năng như Ủy Ban Olympic thế giới.
Trong
khuôn khổ giới hạn của bài viết này, xin được
phép không bàn luận đến vấn đề tài chánh mà
chỉ xin thử đề nghị một số ư kiến
góp phần bàn về việc phát triển môn phái và canh tân chương
tŕnh huấn luyện hiện nay của môn phái v́ theo thiển
ư, đó là những điều căn bản nhất.
Đầu tiên, chúng ta có thể học
hỏi được những kinh nghiệm ǵ từ lịch
sử vơ học thế giới cận đại:
1. Tại sao môn phái Thiếu Lâm
của Trung Quốc tạo nên các dấu ấn đậm
nét, ảnh hưởng sâu rộng về mọi mặt đối
với nhiều môn phái khác trên thế giới, thế nhưng
lại không phát triển mạnh mẽ bằng những môn
phái đó?
2. Tại sao kể từ cuối
thế kỷ 19 đến đầu thế kỷ 20 các
môn phái như Nhu thuật(jujitsu) tiến
tới Nhu Đạo(Judo), Hiệp Khí Đạo(Aikido), Okinawa-Không thủ đạo(Karate)
xuất hiện tại Nhật Bản, Thái cực đạo(Taekwondo)
xuất hiện tại Đại Hàn đă nhanh chóng phát triển
rộng khắp trên thế giới và trở thành những đại
phái vơ thuật?
Câu
trả lời chắc chắn không đơn giản, nhưng
tối thiểu, từ các tài liệu, h́nh ảnh có được,
chúng ta có thể nh́n thấy: cùng với sự canh tân và tiến
bộ vượt bực của Nhật Bản, Đại
Hàn trong giai đoạn đó, các môn phái vơ thuật của họ
cũng đă triệt để áp dụng những tiến
bộ xă hội để tổ chức và canh tân toàn diện
môn phái ḿnh. Họ
đă mạnh dạn thử nghiệm, thay đổi chương
tŕnh huấn luyện, dụng cụ tập luyện, cả
đến vơ phục và đặc biệt chú trọng đến
việc tuyển chọn và đào tạo nhân sự. Và, phải chăng
những thành tựu hôm nay là phần thưởng xứng đáng,
tương ứng với những ǵ họ đă dám nghĩ,
dám làm.
Tiếp
đến, sau nhiều năm sinh hoạt với môn phái, từ
một góc độ riêng, tôi nhận thấy rằng, có thể
v́ những điều kiện đặc biệt của lịch
sử Việt Nam, chúng ta đă không bắt kịp những
nhu cầu của các thế hệ mới với một số
thể hiện như sau:
1. Chương tŕnh huấn luyện
chưa hoàn toàn hợp lư. Lượng
chương tŕnh ở sơ cấp quá nặng dẫn đến
t́nh trạng chạy theo giáo án, không chú trọng đến
việc đầu tư thời gian cho phần kỹ thuật
căn bản - phần kỹ thuật nền và quan trọng
nhất trong vơ thuật - Thật
ra, nếu môn sinh nắm vững kỹ thuật căn bản
th́ những biến hóa kỳ diệu sẽ được
biểu hiện ngay từ bài quyền nhập môn. Ngược lại,
dù bài quyền cao cấp đến đâu cũng sẽ trở
nên tầm thường và vô dụng. Kết quả, v́ chương
tŕnh quá phức tạp và khó khăn nên rất nhiều môn
sinh đă phải bỏ cuộc, không kể những trường
hợp đặc biệt, ví dụ, có huấn luyện
viên giỏi, có điều kiện tập luyện tốt
v.v... tiếc thay trường hợp này
rất hiếm.
2. Chưa có những chương
tŕnh đào tạo huấn luyện viên chuyên nghiệp. Bất
kỳ dạng huấn luyện nào cũng là một quá tŕnh
sư phạm, với lư do này, thiết nghĩ, người
huấn luyện viên, ngoài phần vơ thuật phải được
hổ trợ thêm những kiến thức khác như các phương
pháp giăng dạy, tâm lư học v.v.., mà về những phương
diện này, hiện nay thế giới đă có những tiến
bộ vượt bực. Chúng ta có thể
nh́n vào kinh nghiệm của các môn phái vơ thuật tại Nhật
bản. Trước khi gởi
huấn luyện viên sang các quốc gia tây phương, các
huấn luyện viên này đă được tham gia các khóa đặc
huấn trong một thời gian khá dài(1 hoặc 2 năm) về
văn hóa, đường lối giáo dục và tâm lư v.v... của quốc gia mà họ sẽ đến.
3. Chưa tận dụng đúng
mức sự ích lợi của dụng cụ tập luyện
nên hầu như từ quyền tới vũ khí, dường
như phần đông chúng ta chỉ múa và múa nên không thể
hiện được sự chính xác và hữu hiệu. Cho đến nay, ngay cả các vơ đường
trung ương cũng chỉ có những trang bị rất
hạn chế, không có những dụng cụ chuyên luyện
cho từng hệ thống kỹ thuật riệng, ví dụ,
chiến lược của Vovinam là một hệ thống
vô cùng đơn giản, dể tập nhưng lại hết
sức hữu hiệu, tiếc thay v́ thiếu dụng cụ
tập luyện thích hợp nên môn sinh đă không phát huy được
hết uy lực của hệ thống này, một ví dụ
khác, đ̣n chân là một kỹ thuật đặc thù của
môn phái, nhưng cho đến nay chúng ta vẫn sử dụng
người làm đối tượng tập luyện, việc
này vừa nguy hiểm vừa thiếu tính thực dụng. Thật đơn giản, tại
sao chúng không dùng một bao tập được thắt lại
ở giữa hay những dụng cụ tương tự.
4. Thiếu sự chú tâm và nghiên
cứu nên hiện nay kỹ thuật giao đấu tự
do thật đáng buồn. Cá
nhân chúng tôi đă từng trực tiếp chứng kiến
những kỳ tranh giải toàn quốc mà ở đó, việc
giao đấu tự do chẳng khác nào các trận đánh
nhau loạn xạ. Các môn sinh đă hoàn toàn không áp dụng được
các kỹ thuật của môn phái. Trong khi đó, tại thành phố
Melbourne, Úc Châu, ở những giải vô địch 'Kung Fu'
mở rộng hàng năm, chúng tôi đă chính mắt chứng
kiến một môn sinh lam đai ở Việt nam(v́ muốn thi đấu và tranh giải tự
do đă rời khỏi môn phái) chỉ sử dụng ba, bốn
đ̣n chiến lược như số 4, 5, 10 v.v... một cách hiệu quả trong giao đấu
và đă thắng các giải vô địch trong nhiều năm
liên tiếp
5. Chưa tổ chức được
những hội thảo( seminars ) định
kỳ để học hỏi và trao đổi những
thông tin về mọi mặt.
6. Thiếu sự đầu tư
đào tạo nhân tài. Những
trường đại học danh tiếng trên thế giới,
với mục tiêu thu hút các đối tượng
có tiềm năng, họ đă cấp những học bổng
và dành nhiều ưu đăi cho những sinh viên ưu tú. Cho đến nay chúng ta chưa thật
sự chú trọng đến việc giúp đở, bồi
dưỡng những môn sinh năng khiếu. Đây là một việc
làm hết sức phí phạm.
Cuối cùng, xin được phép tŕnh bày rằng,
đây chỉ là các ư kiến cá nhân và những nhận định
chủ quan mang tính xây dựng nên khó tránh khỏi nhiều điều
khiếm khuyết. Cá nhân chúng tôi, trong tinh thần chia sẽ và cầu
tiến, xin được đón nhận tất cả các
đóng góp. Thiển nghĩ,
chỉ để đạt được một thành tựu
rất nhỏ trong khoa học, con người đă phải
bỏ ra biết bao thời gian, tiền tài và sức lực,
lại phải trải qua rất nhiều nghiên cứu, thử
nghiệm, áp dụng và đổi mới. Việc phát triển môn phái cũng không
thể bỏ qua các tiến tŕnh như vậy. Một danh ngôn đă nói
-
Tất cả những thành tựu vĩ
đại nhất trên cuộc đời này chỉ cách
nhau có một gang tay thôi, đó là khoảng cách giữa hai
tai của chúng ta -
Trân trọng
Diệp
Khôi