|
|
||
|

|
DI NGÔN CỦA SÁNG TỔ Sống: Ta không mong đợi
những may mắn Không cầu xin một
t́nh thương Ta phải kiên nhẫn
vật lộn bằng nước mắt Bằng máu với
tất cả cùng tột của gian lao khổ hạnh Ta bao giờ vẫn hiên
ngang đón nhận lấy trong cuộc sống liên
tục những cơn tàn phá phủ phàng Những chua chát của
đổ vỡ Và luôn mănh liệt
để tái tạo Phải: Ta phải sống
mỗi ngày mỗi xúc tích mănh liệt hơn
! Nhưng phải sống
với nhăn quan thông suốt, siêu việt và hợp lư ; Không chạy từ
một cực đoan này sang một cực đoan khác. Nếu: Ở đời ta
chỉ nhận định cuộc sống theo một
khía cạnh phiến diện, để rồi, hoặc
là sống nhiệt cuồng thái quá, hoặc là chán nản,
thất vọng th́ thật ra ta chưa hiểu và sống
hết cái ư vị của sống. Ta chỉ ở giữa
bước ra đời rồi chết gục. Ta chưa t́m nổi
một hướng đi, một chổ đến.
Ta chưa có một
sức chiến đấu bền bỉ, một ư chí
vững chắc, một tài ba vượt bực, một
hoài bảo lớn lao và một tim óc làm việc cho ra
việc. Đời: Phải là một bức
tranh linh động đầy lửa sống muôn màu ! Thắng hay bại
đều cần phải nếm trải. T́nh cảm và lư trí
cần được khai thác đồng đều.
Thất bai đỗ
vỡ là h́nh ảnh của khổ đau tủi
hận; Ngu đốt ngờ
nghệch thật đáng buồn thương chua xót,
Nhưng nếu ở
đời lúc nào ta cũng chăm chăm dùng mưu mô khôn
lanh qủy quyệt để mong đoạt hết
mọi thắng lợi th́ qua cái cảm giác ban đầu,
cuối cùng thắng lợi đó cũng không giá trị
hơn một đổ vỗ, thất bai. Cho nên : Muốn tận
hưởng ư nghĩa của cuộc sống ta phải
được thắng và có bại và phải giữ ǵn
nhân tính. Ta phải biết vui,
buồn, mừng, giận, yêu ghét, sợ tùy theo cảm xúc
và cảnh ngộ. Lấy t́nh cảm
dẫn đường cho lư trí và hành động. Và dầu trong thời
gian, không gian nào, con người cũng đều yêu,
đều cảm phục cái ĐẸP của NGƯỜI
, của VẠN VẬT,của NGHỆ THUẬT của
TIM ÓC và của HÀNH ĐỘNG, con người đều ham
chuộng, tôn quư tất cả những ǵ là ĐỨC
ĐỘ, TÀI NĂNG, ÁNH SÁNG, CHÂN THÀNH, và THƠ MỘNG. Con người phải
tu dưỡng tinh thần, rèn luyện thể xác, nổ
lực làm việc b́nh tĩnh trước mọi hoàn
cảnh, mưu lợi ích cho ḿnh và cho người. Đó là
phục vụ Con Người, chân Lư Tưởng của
Sống. Ta đă cạn nước mắt, mất
tiếng cười v́ cuộc đời, nhưng ta
đă được quay về với linh hồn
trắng trong, nhân hậu của NGƯỜI THỰC NGƯỜI. Nhưng ta đă vượt khởi lên trên
những tối tâm, tội lỗi của NGƯỜI
CHẲNG NGƯỜI. Bao đớn đau tan hồn, nát xác
người đă gieo ở ta, ta đă gạt hái
những bông hoa cao đẹp nhất ở sự
THƯƠNG YÊU và THA THỨ vô bờ. (Từ một đêm mưa gió băo bùng
của núi rừng Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Yên - Bắc
Việt) VƠ SƯ SÁNG TỔ NGUYỄN
LỘC. Bác sĩ Đàm Quang
Thiện đă ở bên cạnh Vơ Sư Sáng Tổ trong
những này, những giờ, những phút cuối cùng
của Vơ Sư Sáng tổ trên trần thế. Lúc cuối
cùng, Bác Sĩ Thiện đă hỏi Vơ sư Sáng Tổ có
lời di chúc nào muốn để lại cho môn sinh không ? vơ sư Sáng Tổ đă trả
lời: Bạn quên là: Đă từ
lâu, chúng ta luôn luôn sẵn sàng để ĐẠI HÀNH, mà không
thắc mắc mảy may ǵ nữa sao ?
Về VOVINAM tôi tuyệt đối tin LÊ SÁNG, một môn
đệ giỏi nhất và trung thành nhất của tôi.
Từ lúc mới nhập môn cho đến bây giờ, tôi
sắp lên đường chu du thời gian, Lê Sáng luôn luôn
ở bên cạnh tôi. Giờ này, là môn sinh độc
nhất ở bên cạnh tôi. Như tôi hằng nói với
bạn, Lê Sáng đủ các điều kiện Đức,
Trí, Thể để tiếp tục sự nghiệp
của Tôi. Tôi tin rằng Lê Sáng sẽ đi xa hơn tôi
... Và người kế nghiệp Lê Sáng sẽ đi xa
hơn Lê Sáng. Và cứ thế, mà VOVINAM sẽ tiến măi
măi ... Và, v́ thế không thể gh́m đà tiến của
VOVINAM trong khuôn khổ một quyển sách
được. Thôi, vĩnh biệt... |