|
|
||
|

Trang 1: Trong Lớp Văn
Minh Đông Phương.
Người đàn ông tóc bạc da
mồi rung rung bước lên bục giảng... Nắng chiều heo hắt ngoài
song... nắng chiếu trên
hàm râu
quai nón quá khổ... Ông đứng, như chơi vơi
như mời gọi, hai ḷng bàn tay đưa ra, nâng lên,
như dâng hiến hết cho đời những ǵ đang
có, hai ḷng bàn tay trống không... mà tưng tiu, mà âu yếm
như đang ôm ấp ngàn muôn châu ngọc của thế
gian!
Bây giờ
là một chiều cuối năm... ngoài sân xạc xào lá
đổ. Bây giờ nắng đă tàn phai, đầu non ngọn
núi đă vào mây. Ông già đứng như con sư tử giữa
mùa đông. Đôi hố mắt sâu c̣n phảng phất ánh
sáng của một thời... vàng son rực rỡ. Ông hát...
Lời hát ngọt như lời cha dặn ḍ... Cả đại
giảng đường của viện
đại học chợt im bặt. Rừng xôn xao ngàn chim
muôn bướm, từng gốc cây, từng ngọn cỏ
lặng im nghe tiếng gầm gừ... Con sư tử
giữa mùa đông!
Ông già
hát... không đàn, không trống, cả cái bục giảng quen thuộc cũng trở thành trống
không. Bài hát khởi đầu bằng tiếng Việt
Nam, người bạn Mỹ mở to đôi mắt nghe...
như nghe những câu thần chú lạ:
“Châu báu chất đầy thế giới, tôi đem
tặng bạn sáng nay...
Hỡi người giầu sang bậc nhất, tha
phương cầu thực là đây...”
Ông già
hát, lời hát chuyển sang Anh ngữ...
Những người Mỹ chấp tay, cúi đầu
đón nhận. Lời dâng tặng như một cành hoa
đưa ra, người đón nhận mỉm môi cười...
nụ cười của Ma-Ha-Ca-Diếp (Mahakôsyapa) trong nắng
tàn phai... Một đóa hoa đưa ra, một nụ cười
đón hiểu, từ không thành có, từ đó mà khởi
sinh... Lời hát như tiếng cồng khua khai mở
tư duy... Lời như lời thái tử Tất Đạt
Ta: dâng hết cho thế nhân những vàng son nhung lụa,
dâng hết cho đời, dâng hết cho người, không
c̣n lại ǵ cho ḿnh, trời cũng không, mà đất cũng
là không...
Ông già
hát, rồi ông già rời bục giảng
đi ra, lời hát vẫn c̣n đọng lại trong ánh nắng
chiều lung linh, lời hát sẽ c̣n đọng lại
trong tâm hồn nhiều sinh viên... Ông già đă đi xa,
những người sinh viên c̣n ngồi lại... bàng hoàng
như một trí tuệ vừa được khai hóa.
…..
Người
giáo sư bước vào. Người giảng về Văn Minh Đông Phương hôm nay
là một triết gia người Việt. Một thiền
sư chưa bao giờ nằm yên trong những trói buộc
nghiệt ngă của thiền đường. Một nhà
văn Việt Nam không có bằng cấp, đến dạy
những người đang làm luận án Tiến Sĩ.
Ông nói về những con sư tử giữa mùa đông... Về
loài thú lớn đang lần lần tuyệt chủng... Về những chao đảo của
tư tưởng trong nền văn minh cơ khí.
Giữa
cuộc nói về tư tưởng của người
phương đông, ông chợt ngưng bặt, rồi cầm
quyển sách hướng dẫn khóa học lên, lật qua lật
lại vài trang, rồi lẩm bẩm vài câu tiếng Latin, rồi
lầu bầu đôi ḍng văn Hy Lạp,
rồi... tiện tay, ông ném quyển sách ra ngoài sân.
Sách, như ngàn lá mùa thu, đă nằm yên bên bờ cỏ lạnh.
Khi nói về
văn minh đông phương, các học giả tây
phương chỉ chú trọng đến Ấn Độ,
Trung Hoa, và Nhật Bản. Quyển sách ông vừa vất ra
ngoài kia cũng thế, chỉ nói về các kiến trúc, và
văn tự của ba nước nầy. Theo ông, Ấn
Độ, Trung Hoa, và Nhật Bản chỉ là một con
quái vật ba đầu, chạy tung tóe trong khu rừng
đầy kỳ hoa dị thảo của người
đông phương. Để hiểu người
phương đông, phải có một cái nh́n tổng hợp.
Để vào căn nhà đông phương, người phải
cúi đầu, chấp tay, im lặng lắng nghe... Người
ḥa với thiên nhiên, tâm ḥa với vạn vật, trí tuệ
như cành hoa buổi sáng: nhẹ nhàng, thảnh thơi... Và
phương đông không chỉ có Ấn Độ, Trung
Hoa,... mà c̣n có ngàn vạn nền văn minh, như ngàn vạn
đóa kỳ hoa trong cánh rừng thiêng tươi đẹp.
Các biện
chứng pháp của tây phương là những chiếc ch́a
khóa thô bạo, sẽ không mở được cửa vào
khu rừng đông phương. Người tây
phương với óc phân tích cố hữu sẽ không t́m
được cửa vào, bởi v́ ở đông
phương: rừng không có cửa.
Ông thầy
chợt trầm giọng nói về Việt Nam. Nơi ông
sinh ra và lớn lên có một nền văn minh kỳ bí. Trên
miền đất đầy gấm hoa, trong tâm hồn
người dân hiền ḥa mộc mạc bên ấy: ba ông Phật,
Khổng, và Lăo đă “kết hôn” với nhau, đă sống
chung với nhau một cách ḥa thuận gần hai ngàn
năm. Tinh thần “Tam Giáo Đồng Nguyên” là một tinh
thần rất Việt Nam: sự ḥa hợp nhịp nhàng
trong ba nguồn tư tưởng lớn của nhân loại
đă mang đến cho dân Việt đức tính từ bi,
vị tha, thủy chung, trọng t́nh người hơn vật
chất. Sau tam giáo, Hồi Giáo đến, Thiên Chúa Giáo đến,
ḥa hợp nhẹ nhàng vào đời sống Việt. Đầu
thế kỷ 20 Đức Huỳnh Giáo Chủ khai đạo
Ḥa Hảo ở miền Tây, Đức
Hộ Pháp Phạm Công Tắc triển đạo Cao Đài
ở miền Đông... Những tôn giáo lớn
được khởi sinh, làm phong phú thêm nền văn hóa
Việt.
Trên
đất Việt các tôn giáo không hề chém giết nhau.
Chưa có một đất nước nào, con người
nào có thể thực hiện được tinh thần ḥa
hợp tôn giáo nầy, như dân tộc Việt.
Nhưng
người Việt không chỉ có nền văn minh thuần
tính ḥa đồng tôn giáo, hiền ḥa như các tôn giáo.
Văn minh Việt c̣n là kết tụ của mấy ngàn
năm chiến đấu để sống c̣n. Từ
đời cha Lạc Long Quân đă phải bủa lưới
trên sông, đánh nhau với thủy quái, đến đời
con, rồi đời cháu,... bốn ngàn năm văn hiến
là bốn ngàn năm đấu tranh!
Người
Việt c̣n có vơ học, và tinh thần Việt Vơ Đạo.
Vơ học và tinh thần nầy khởi nguồn từ ngọn
lao cha Lạc Long Quân tung ra giết thủy quái bảo vệ
dân; h́nh thành qua lệnh Hưng Đạo Đại
Vương truyền xây Giảng Vơ
Đường (năm 1253), và... cho đến những
năm giữa thế kỷ 20, vơ thuật và ư thức hệ
Việt Vơ Đạo được cô đọng lại
thành một hệ tư tưởng, một phong trào giáo dục
đại chúng: Vovinam.
Ông thầy
nói, và vẫn nói... Chỉ tay về phương đông, ông
nói về những bậc đại sư của Việt
Nam... Những con sư tử giữa mùa đông... Rừng
đă cháy, nước nguồn đă khô, mạch sống
đă nhiều đảo điên mà họ
vẫn ở lại, gầm gừ trong ḷng suối hoang,
trung thành bám theo bờ đất cũ. Trong một
khoảng khắc, ông chợt dừng lại, im lặng. Rồi
trầm giọng hối tiếc... Một trong những niềm
hối tiếc lớn của đời ông là việc ông
chưa bao giờ học Vovinam, và việc ông chưa bao giờ
gặp đại sư LÊ SÁNG, Chưởng Môn Vovinam.
Nắng
đă khuất, ngoài sân đèn đă lên. Trong cái đ́u hiu lạ
lùng của một chiều cuối năm trên sân trường,
tôi, một huấn luyện viên Vovinam, nghe một người
lạ nói về tư tưởng Vovinam.
Từ một
nền văn minh cơ khí nh́n về đông phương...
Nơi mặt trời lên vẫn hàm chứa nhiều hố
thẳm tư tưởng!
Bấy
giờ là một chiều cuối năm 1989. Bài giảng của nhà văn Việt Nam kia rồi cũng
chen chúc hỗn độn trong xấp bài giảng về các
nền văn minh khác. Rồi tôi ra trường, ra
đời. Trong đời sống Mỹ cuồng loạn,
tôi đă quên hẳn ông.
Mười
hai năm sau, năm 2001, khi thầy Lê Sáng đến
California, tạm trú trong cùng thành phố với ông nhà văn
kia. Tôi sực nhớ nỗi hối tiếc của ông, ḷng
ước mơ muốn gặp “đại sư” Lê Sáng của
ông. Định bụng đến chở ông đi thăm thầy Lê Sáng, tôi đến nơi
ông ở t́m... vẫn khoảng sân đ́u hiu, vẫn bụi
chuối èo uột ông trồng từ năm nào, nhưng
người mở cửa là một ông già khác. Người
chủ mới của căn pḥng trọ cho hay ông đă mất
từ mấy năm qua.
Tôi thở
dài, buồn như vừa nghe tin… thêm một loài thú lớn
đă bị tuyệt chủng!
Khi nói
cho chúng tôi nghe về văn minh Việt Nam, khi tung mạnh cánh
tay chỉ về phương đông, bây giờ tôi hiểu:
ông nhà văn cũng là một trong những con sư tử,
giữa mùa đông của cuộc đời, khắc khoải
nh́n về khu rừng cũ…
Tống
Minh Đường
Tháng 12
năm 2005.