Vol.  19  2/ 2004

                                           3rd year edition

Editor-in-chief:  Ñoã Hoaøng Nghóa    phutavanthu@yahoo.com 

 

 

 

Thô  Huyønh Lan

 

 

Hát khúc yêu thương

 

 

Muôn dậm đường xa cách trở

Ta tìm nhau trong tình thương chí nguyện

Ta tìm nhau qua vạn nẽo

Ðan tay chúng ta cùng một hướng về

 

Chỉ một tình thương tối thượng

Là đuốc mầu soi sáng rạng đêm đen

Hãy về đây trong tay nắm

Cho suối mơ cùng hòa khúc thương yêu

 

Ðiệu nghê thường tình ai tấu

Cung thương du dương sao lắm trử tình

Cho ai luôn hoài cảm nhớ

Ghi khắc mãi trong đời không hề phai

 

Cho hoài lưu luyến nghìn năm

Cung yêu trong bạn sao lắm dịu dàng

Quyện vào hồn ai tơ vương

Giọt nước mắt của bạn nhỏ chan hòa

 

Làm cỏ hoa thêm xinh tươi

Tâm bạn hòa cùng sắc giới chân không

Hoa Từ nở mãi trong ta

Chung nhau nghìn đời hát khúc thương ca

 

Tranh Huyønh Lan 

 

Mộng vô thường

 

 

Ta là sợ thác trên triền đổ

Rơi xuống nghềnh đời lắm quanh co

Ta như áng mây qua nghìn nơi

Như giọt mưa rơi vào đất phơi

 

Ta là bong bóng những hạt mưa

Giọt sầu giọt rụng giọt mong manh

Như cơn nắng tắt chiều dần nhanh

Như lá vàng bay cơn lốc soái

 

Như bão nổi cuộn trôi cát bụi

Như sóng biển vỗ mãi vô bờ

Hay như con ốc mượn hồn sống?

Lăn lốc bao năm giữa sóng còn

 

Lóng lánh sương tan một xế chiều

Ðồi núi thâm u cảnh tịch liêu

Côn trùng kêu tiếng trần ai huyễn

Một cõi mộng ru mãi đi về

 

Mộng vẽ muôn tranh mộng vô thường

Ta mơ bao năm giấc mộng dài

Ta đến và đi ta có mãi?

Dẫu ta có muốn mặc ta không?

 

Bao giờ hết mộng vui, buồn khổ?

Rảo bước thênh thang một lối về

Bến bờ giải thoát đâu xa cách

Chỉ tại tâm mình cách tự tâm

 

 

Hãy như là cội cây

 

 

Tôi muốn sống như cỏ cây hoa lá

Nhưng cỏ cây hoa lá có biết sầu?

Hay cứ là cội cây đứng bao năm!

Xem vạn vật xoay tròn trong cuộc sống

 

Cây im tiếng trầm ngâm trong thinh lặng

Hoà mình vào vạn vật lẫn chung quanh

Vươn mình trong  nắng sớm mưa chiều

Mặc giông bão đến rồi đi thăm viếng

 

Lá cành vươn che chở bóng chim về

Dang cánh rộng bao dung nguồn sức sống

Thôi hãy cứ làm thân cây cổ thụ

Đứng giữa trời reo gió đến vi vu

 

Đêm lắng nghe côn trùng thay nhau hát

Ngày ngắm nhìn dòng suối róc rách ru

Bạn gió sương, mây, nước, đất cùng trời

Chim muôn cứ đi về xây tổ ấm

 

Mặc gió lay mưa vỗ tiếng sét gầm

Mà vẫn trụ hữu hình ung dung đón

Tấm lòng cây cũng biết cảm biết thương!

Nhưng cổ thụ nhìn tâm không muôn tưởng

 

Hãy cứ là cội cây đứng giữa trời

Nhận tất cả và cho bằng tất cả

Ôm vũ trụ vào lòng làm nhựa sống

Trả cho đời hoa trái lẫn thân tôi

 

 

Những mơ ước còn đâu?

 

 

Mặt trời chìm phía bên kia sau núi

Bóng tối trùm bao phủ khắp không gian

Muôn vì sao trên trời rung lắp lánh

Gió biển vi vu sóng vỗ rạc rào

 

Ánh đèn màu như pha lê rực rỡ

Biển không người hồn tôi chợt nhớ

Nhớ thành phố thân quen mỗi đêm về

Trên sông thuyền bập bền lướt sóng

 

Bến Bạch Đằng đêm khuya về nhộn nhịp

Bao khuôn mặt rạng rỡ thời thân quen

Giọng cười ròn rã chở biết bao tình

Mà nay những ai hay còn ai ở?

 

Khu phố nghe quen Sài gòn, Nguyễn Huệ

Chợ Bến Thành, Trần Hưng Đạo rộn đông

Nơi Giáo Ðường cũng nhiều bao kỷ niệm

Tình thật đẹp và mộng vỡ quanh đây!

 

Sao nhớ nhung những hàng me bóng mát

Những cơn mưa về dịu lắm lòng ai

Buổi tan trường áo trắng dài tha thước

Chiều hẹn hò dưới hàng cây râm bóng

 

Tiếng chuông chùa văng vẵng nghe quen

Công viên nhiều đôi tình nhân hò hẹn

Tâm sự chuyện đời nguyện ước mai sau

Có ai về đường Nguyễn Trải lao xao

 

Những quả sầu riêng, măng cục, nhãn lồng

Bưỡi trái thơm tho chùm dâu chín mộng

Mộng cả giòng đời mơ ước về đâu?

Cho tôi mơ những ngày xưa nồng cháy

 

Vòng tay cha mẹ sưởi ấm ngọt hồn

Anh em bạn bè thân thương yêu dấu

Hạnh phúc giòng đời đã bay theo vĩ vãng

Kỷ niệm trong lòng mơ ước còn đâu?

 

 

Home