Vol.  20   4/ 2004

                                           3rd year edition

Editor-in-chief:  Ñoã Hoaøng Nghóa    phutavanthu@yahoo.com 

 

 

 

Thô  Huyønh Lan

 

 

Hát khúc yêu thương

 

 

Muôn dậm đường xa cách trở

Ta tìm nhau trong tình thương chí nguyện

Ta tìm nhau qua vạn nẽo

Ðan tay chúng ta cùng một hướng về

 

Chỉ một tình thương tối thượng

đuốc mầu soi sáng rạng đêm đen

Hãy về đây trong tay nắm

Cho suối cùng hòa khúc thương yêu

 

Ðiệu nghê thường tình ai tấu

Cung thương du dương sao lắm trử tình

Cho ai luôn hoài cảm nhớ

Ghi khắc mãi trong đời không hề phai

 

Cho hoài lưu luyến nghìn năm

Cung yêu trong bạn sao lắm dịu dàng

Quyện vào hồn ai vương

Giọt nước mắt của bạn nhỏ chan hòa

 

Làm cỏ hoa thêm xinh tươi

Tâm bạn hòa cùng sắc giới chân không

Hoa Từ nở mãi trong ta

Chung nhau nghìn đời hát khúc thương ca

 

 

 

 

Lối về

 

 

 

Chiều đi trên đồi cao

Bổng nhớ miền đất lạnh

Thành phố phơi sương

rừng thông vi vu

 

 

Suối ngàn lên tiếng ru

Cỏ hoa nở bốn mùa

Mặt hồ sao phẳng lặng

Chuông chùa một tiếng ngân

 

 

Hồn lâng trong tỉnh thức

Tâm không ngọn gió sầu

Dáng ai thong thả bước

Mặc gió động mưa lay

 

 

Tỉnh động lòng không xao

Sắc hồng như muôn sắc

Trời trong nắng vẫn trong

Lối về tịnh thiền Tâm

Hoa hướng dưong

 

 

Nơi phương Ðông vầng hồng vừa lố dạng

Ánh dương chiều rãi khắp vạn cỏ hoa

Cho sức sống tràn mầm cây mới

Đất màu tươi đượm sức sống muôn mùa

 

Cỏ cây xinh hoa mặt trời rực rỡ

Hướng mình về cười với ánh ban mai

Vươn mình lên chào đón ánh dương hồng

Hoa vàng rực với màu xanh thẩm

 

Hướng dương tình quyện trong gió rung rinh

Hoa ngạo nghễ vươn mình cười kiêu hãnh

Dưới nắng chiều vạn đoá hồng dương

Mặt đối mặt vầng trời vàng ánh thái

 

 

 

 

mộng

 

 

Nàng thơ tôi hãy ngũ yên

Cho đời ru mộng em ngon giấc nồng

Em về cõi non bồng

Rừng trầm cất tiếng ru em bao chiều

 

Ngũ đi cho em hồng

Cho môi em thắm tóc lồng hương đong

Thương đưa hơi thở em phồng

Tình còn em giữ tóc mây sợi dài

 

Tình trong em đã đong đầy

Hương xưa như vẫn giăng đầy con tim

Mộng thường trở giấc say

Con chim phuợng trắng bay về bồng lai

 

Hạc vàng cất tiếng vọng âm

Yêu thương ơi nhé nhớ về vạn tâm

Âm triều lân động tần mây

Em về đếm mộng hoa giăng đầy

 

Em về dệt mộng yêu thương

Mây ơi thôi tím gió lay thôi sầu

Sóng về lại vỗ về sông

Sông bao nhiêu khúc tình bao nhiêu hồng

 

Tình nồng tình vượt bể Ðông

Hải triều chở gió giông thuyền về Nam

Nam Quan mong một chuyến đò

Đưa người về bến bờ bồng thong dong

 

 

Home