|
|
||
|
Vol. 23 & 24
12/ 2004 |
4th year edition |
|
|
||

Thô Huyønh Lan
|
Anh có
đợi em về Anh có đợi em về trong nắng hoa? Màu hoa em vừa chọn áo trăng ngà Em đi trong nắng tắt hoàng hôn dịu Anh có chở mây về lấp quạnh hiu? Chiều nay gió lộng trên đồi vắng Ánh trăng
về ẩn hiện bóng hình ai Một mai em có xa
phương nầy
mãi Trăng có đợi em về tỏ cùng ai? Nơi chốn
ấy một trời xa vời vợi Anh có nghe hồn em tiếng sóng khơi? Em đứng
chơi vơi thuở ấy giữa trời Bên ngoài gió cuộn hồn cơn bão tới
Anh có xót xa nhiều
lắm không anh? Trời sao lấp lánh hay mắt long lanh? Lóng lánh hạt sương nào rơi mới qua Sông ngân hà chảy dài không sóng
vỗ Anh có đưa em về tận cuối sông? Con thuyền
năm ấy giòng sông mộng Anh có chở em về kịp bến mơ? Ðể em hát hết bài ca dang dở Cho nửa vầng trăng về lại bến trăng Hay trăng
sao hửng hờ treo lờ lững? Ðể sông trăng buồn thiếu vắng người qua Cho thuyến
không người đò mãi đợi
trông? Chiến tranh Mưa bom rơi khắp chốn Thành phố đổ tan tành Máu xương
nào rã nát Cho nghìn hàng lệ rơi Bom rơi rơi lã tã Sụp nát thành phố buồn Ôi! thịt
xương nào mới đó Hóa ra tro bụi mờ Nào ai tìm thấy xác? Cửa nhà cũng tan hoang Phố chợ họp không người Người già lê bước mỏii Trẻ em đói kêu vang Nào ai hiểu chiến tranh? Bên thua và bên thắng Đền bù được những
gì? Cảnh cửa nát nhà tan Con xa cha mẹ khóc Phút chóc bổng mồ côi Ánh mắt trẻ thơ ngây Tìm đâu tình thương yêu Con người
và con người Cũng cùng xương da thịt Sao lại
tàn sát nhau? Cho dòng lệ rơi rơi Bom rơi lại bom rơi Chiến tranh ôi chiến tranh! Tan thương
tan nát lòng Hận thù mãi trả vay Ai gây ra nên tội Mạnh được
yếu tất thua Chiến tranh ôi chiến tranh |
Cung điệu Nhẹ nhàng như mây bay Hòa điệu
nhạc Tình
trăng Cùng đàn tiếng tơ vương Em khải khúc Tình ta Cung điệu
tưởng nghê thường Chờ đò nghe vấn vương Tình cha đượm
yêu thương Chờ ai nghe não lòng Cơn mê sao nhẹ lân Tình khúc Trả lại anh Vu vương
chiều Hoàng
hôn Thiền quán đưa
Tâm về Hoa đào chợt nở tung Thơ nhạc cung điệu tình Lá mộng cơn mơ hoa Giòng sông tình ngọt ngào Nhớ biển tình quê hương Một trời tưởng khó quên Lân lân tiếng đàn vang Âm thanh thật tuyệt vời Sóng trùng dương về gọi Hòa chung khúc không lời Êm êm như tình ru T. tặng
Đào Nguyên Giòng sông Sông nước
hữu tình sóng nước trôi Thời gian thăm thẳm bóng ngàn khơi Tình quê xa cách bao
năm mãi Dẫu có tần non vẫn nhớ về Quê cha có giòng sông nước
ngọt Ngọt nước
đượm tình
lẫn yêu thương Cố hương
vọng tiếng chiều vô tưởng Một cõi đi về mãi vấn vương Trời xanh nắng dệt hồn tôi mộng Sóng nước
dập dìều bọt vỡ trôi Chiều nay gối
mộng trời mây nước Hồn vắng
lân lân một khối tình Nắng đổ
muôn vàng nắng chứa chan Hàng cau soi bóng ngã
bên bờ Giòng sông sóng gợn nhiều nhung nhớ Một thuở
hồn thơ tuổi hoa mơ |