|
|
||
|

Trở lại rừng xưa nhìn lá rụng
Lên non xanh ta tắm gội
mây ngàn
Về với biển nghe sóng, gió hát
lời kinh tự tại
Nhặt nắng vàng ta trải
lối… thênh thang
Ai quyền
thế ngăn được dòng lá rụng ?
Kẻ cướp
nào cướp được ánh trăng mơ ?
Gió vẫn thổi, biển ngày đêm gợn
sóng…
Góp mây ngàn ta kết
những vần thơ
… là
hạt bụi trong thế giới ba ngàn
dong ruổi
Đường ta ta cứ thênh
thang
Ai đâu ngăn được gió trăng cõi lòng
Cuộc đời
vốn dĩ là "Không"
Nhớ-quên, thương-ghét
mặc lòng thế nhân!