|
|
||
|
Please click
to download VNIfonts if you cannot read this page. Then, click HERE and follow
instructions to configure Web
Browsers.
Best view
with Internet Explorer.

B́nh Định
Thơ Đỗ Trung Quân
và những buồn vui…
Ngày
đó, tôi c̣n là một học tṛ năm cuối Trung học.
Cái thời chớm lớn với những ước
mơ bay bổng, cái thời lưu luyến chuẩn bị
từ giă tuổi thơ ngây, cái thời lũ
trẻ chúng tôi “vỗ ngực” tự hào “ngẩng mặt
bước vào đời”…
Tôi c̣n nhớ, lần
đó tụi bạn gái trong lớp x́ xầm với nhau t́m
cách “…dụ chú tiểu trong chùa cho vui”, sau đó tôi nhận
được “vũ khí khiêu chiến” của bọn con
gái là những tờ “Mực tím”, tờ báo mà thời đó
phái nam chúng tôi cho là “của bọn tiểu thư yểu
điệu”… Vậy mà trong đám “tu mi nam tử” lớp
12B trường PTTH Nguyễn Thái Học – Qui Nhơn năm
đó, tôi là người bị “trúng độc” nặng nhất!
Cái “trúng độc”
của tôi không phải là “bị bỏ bùa” bởi một
cô nào đó trong lớp, mà là tôi thực sự bị Đỗ
Trung Quân và Nguyễn Nhật Ánh “mê hoặc”. Thơ Đỗ
Trung Quân được tôi “dẫn” vào các bài làm văn,
thơ Đỗ Trung Quân được tôi chép vào nhật
kư, thơ Đỗ Trung Quân được tôi đem vào những
giấc mơ thiên thần, thơ Đỗ Trung Quân
được tôi “rao giảng” mỗi khi “thực hiện
công tác” của một Trưởng cán sự bộ môn
Văn… Nói chung, Đỗ Trung Quân là thần
tượng, là cái tên mà tôi nhắc đi nhắc lại nhiều
nhất mỗi khi điều kiện cho phép.
Thưở
đó, để không cho tụi con gái biết tôi bị
“trúng độc”, có lẽ tôi là người sớm nhất
mỗi thứ hai hàng tuần chạy đến các tiệm
sách học tṛ hỏi “Mực tím về chưa?”. Cái nôn
nao được đọc “Mực tím”, cái rộn ràng
trong mê hoặc của Nguyễn Nhật Ánh và Đỗ
Trung Quân, cái hấp dẫn của thế giới “Mực
tím” là điều kiện để tôi hoàn thành bộ “Kết
tập Mực tím” tương đối đầy đủ.
Những ngày đi học, là chú tiểu tôi không được
“tự do đi lại” như các bạn học trong lớp,
“bạn thân” của tôi là những tờ “Mực tím” trong
các giờ giải lao. Ngày học trường "Đời",
đêm về tôi lại phải hoàn thành việc học
“Đạo”, tôi vừa đọc thuộc ḷng, viết
nguyên văn chữ Hán các đoạn trong “Bộ Luật Tiểu”
và dịch sang tiếng Việt để “trả nợ”
cho Thầy B́nh An - vị giáo thọ dạy môn Luật học
khả kính của tôi (1). Trong tôi chỉ mong “trả nợ”
xong để có thể “ch́m vào thế giới Mực tím”,
thế giới mà tôi đang giấu dưới các quyển
kinh. Tôi chỉ đợi Thầy B́nh An
vừa đi khuất là tôi sẽ “hoá thân” vào cái thế giới
“Mực tím thần tiên” đó…
Kết quả,
tập sổ tay của tôi là một “tuyển
tập chọn lọc” của thế giới thơ Mực
tím dày cộm. Bao giờ cũng vậy, tôi ưu tiên cho “cái
ông” mang tên Đỗ Trung Quân những trang đầu, cái mà
sau này đi học chuyên ngành báo chí và tiếp xúc với “dân
làm báo” tôi được biết qua khái niệm “các bài
đinh”. Những buổi chiều khi việc chùa vừa dứt,
tôi thường đem “Bộ kết tập thơ Mực
tím” ra trước sân chùa “ra sức ngâm”, tôi không biết nhà
thơ Đỗ Trung Quân sẽ nghĩ ǵ giá mà vô t́nh nghe
được cái giọng “nẫu” của tôi đang “ra sức”
“ngâm” mấy “bài thơ ra hồn” của ổng…
Lâu ngày, Thầy
B́nh An biết được, v́ lo cho kỳ
thi tốt nghiệp sắp đến của tôi, Thầy gọi
tôi nói nhỏ: “Thi cử gần đến nơi rồi mà
không chịu học, suốt ngày chỉ lo Đỗ Trung
Quân, coi chừng thi rớt rồi lúc đó chỉ có việc
“Đổ Trong Quần”…” Chuyện này không biết v́ sao
đến tai tụi bạn học cùng
lớp, tôi được tặng danh hiệu “Nhà thơ
Đổ Trong Quần”, cái “chức” Trưởng cán sự
bộ môn Văn cũng ít được tôi quan tâm từ
đó. Rồi tiếp đó là những ngày thi
cử, những bận rộn của đời thường,
những lo toan cho kỳ thi tuyển sinh đại học…
mảng thơ Đỗ Trung Quân cũng “bị” tôi ít
“chăm sóc sưu tầm”.
Thời đó,
“giải thưởng” mà Sư thúc Đồng Văn “treo”
cho tôi là “được vào Sài G̣n học, nếu điểm
thi tốt nghiệp mỗi môn được 7 điểm”.
Với tôi được vào Sài G̣n là một vinh hạnh lớn,
cái mảnh đất mà trong ước mơ của tôi ví
như “Thiên đàng”, tôi phải cố công “giật giải”.
Ngày ngày, trên chiếc xe đạp cà tàng, thơ Đỗ
Trung Quân giúp tôi cùng Nguyễn Văn Thứ (2) vượt
qua những cơn gió mạnh từ biển Qui Nhơn thổi
vào, cái nắng hè gay gắt của miền Trung không thể
“xoay chuyển” hai cái đầu “chứa đầy thơ
Đỗ Trung Quân”, dường như thơ Đỗ
Trung Quân làm chúng tôi quên đi cái đói cái nghèo về vật
chất, thơ Đỗ Trung Quân làm Qui Nhơn của tôi
hoá ra thơ mộng hơn, thơ Đỗ Trung Quân tạo
ra “cuộc chia tay đầy nước mắt” của lớp
12B chúng tôi năm ấy… Với tôi, thơ
Đỗ Trung Quân đă làm quên đi sự mệt nhọc
trong những đêm dài không ngủ để “sôi kinh nấu
sử”. Kết quả điểm thi tốt nghiệp
của tôi được 31.5 điểm trên 4 môn, “vượt
chỉ tiêu” và đương nhiên tôi được thực
hiện “cuộc Nam tiến”. Ngày vào Sài G̣n, hành lư của tôi
là mấy cuốn “đề cương ôn thi”, hai chiếc
áo dài cũ kỹ, ít “lộ phí đường xa” mà mẹ
tôi chắt chiu dành dụm và cái “gia tài nho nhỏ” của
riêng tôi: bộ sưu tập “Mực tím” và bộ “Kết tập
thơ Mực tím”.
Những
ngày tháng “mặt áo sinh viên”, thỉnh thoảng tôi đi làm
“Gia Sư”, cái “nghề tay trái” vất vả, lo toan nhưng
cũng lắm niềm vui, niềm vui được sống
lại trong kư ức của những năm tháng học tṛ.
“Gia tài nho nhỏ” tôi mang theo hôm nào
được tôi trao lại Thảo Linh, cô học tṛ
người Sài g̣n học giỏi và biết lắng nghe,
người học tṛ có cùng một điểm chung với
tôi là “thích Mực tím và thơ Đỗ Trung Quân”… Trước
khi lên đường sang xứ người du học, gia
đ́nh Thảo Linh mời tôi đến nhà “liên hoan chia
tay”, tôi thấy “gia tài nho nhỏ” của tôi trong một góc
trang trọng của tủ sách gia đ́nh, các quyển “Mực
tím” được ép nhựa thật đẹp, tập
thơ sưu tập viết tay cũng được
đóng b́a cứng và mạ chữ vàng. Tôi hỏi Thảo
Linh: “Con không đọc nữa à?”, Thảo
Linh trả lời: “Con đă qua tuổi mực tím rồi.”
Tôi quay mặt bỏ đi.
Tháng
ngày nơi đất khách của tôi với những điều
bề bộn, buồn vui thỉnh thoảng cũng
giăng mắc đó đây trong chuỗi thời gian và
không gian, nhưng công việc đẩy lùi tất cả.
Hôm qua, nhận được lá thư từ quê nhà gởi
sang qua dấu bưu điện in hai chữ “Việt Nam”,
ngoài thư không ghi tên người gởi, nét chữ không
quen. Tôi mở vội, thư chỉ viết
mấy ḍng: “Bạch Thầy! Bé Thảo Linh đă qua đời.
Niềm vui lớn nhất của Thảo Linh
là đọc những ḍng thơ trong tập thơ Thầy
gởi tặng và “Mực tím”. Hôm nằm bệnh viện,
trong cơn mê Linh nói: “Sau này con chết, má
nhớ cho theo mấy bài thơ này vô quan tài, nha má!”
Tưởng lời nói mê nào ngờ… Linh nói thật.
Con làm theo ư nguyện cuối cùng của Linh, Thầy đừng
buồn giận gia đ́nh con nha!...”
Thế đấy,
thơ Đỗ Trung Quân theo tôi trong những
niềm vui nỗi buồn, trong cuộc hành hương kiếp
người mà tôi đang thực hiện.
Tôi
dạo một ṿng các nhà sách, tiếc rằng nơi đây
người ta không phát hành sách tiếng Việt.
Ấn Độ,
mùa hè năm 2003
Lê Bích Sơn (http://www.lebichson.net/)
(1)
Thầy B́nh An tức Thượng toạ trụ tŕ Chùa
B́nh An –Thích Đồng Chơn – hiện đang ở
phường Nhơn B́nh, Qui Nhơn, B́nh Định. Một
trong những oai nghi của nhà Phật là tuổi nhỏ
không nên gọi các bậc trưởng thượng bằng
tên Huư, thường dùng tên Chùa để tôn xưng. Ví dụ:
Thầy trụ tŕ chùa Giác Uyển th́ gọi là Thầy Giác
Uyển.
(2)
Sau này xuất gia pháp danh Quảng Nghị.