|
|
||
|
Please click
to download VNIfonts if you cannot read this page. Then,
click HERE and follow
instructions to configure Web
Browsers.
Best view
with Internet Explorer.
LỮ
KHÁCH CHIỀU ĐÔNG
Leâ Bích Sôn
Tháng ngày ngút ngàn,
Cuộc đời đưa
ta đến những bến bờ xa lạ.
Chiều nay, xứ người
lất phất hạt mưa giăng,
Giăng lên trái tim giá lạnh
kẻ lữ hành,
Giăng vào khoảng không
đong đầy nỗi nhớ.
Nhớ Mẹ lưng còng mong
con mòn mỏi,
Tháng năm buồn vương
lên tóc Mẹ phai màu,
Mẹ gánh thời gian cơ
cực trên vai,
Mang nỗi buồn nhớ con
qua ánh mắt,
Chiều Đông về, Mẹ
héo hắt ngóng tin xa.
Ở phương xa, con
thầm nhũ khúc "Du tử ca",
Nhờ gió, gởi mây dâng lên
Mẹ bài ca "Xuân viễn xứ"!
Nhớ em thơ ghi vội dòng
thư chúc Tết,
"Tết năm này, anh có
"GHÉ" nhà không?"
Em nhìn ảnh anh trên
tường, lòng thầm nhũ:
"Chỉ vì Má nhớ anh, nên
em viết nặng lời!"
Giọt nước mắt
rơi trên trang thư chưa ráo mực,
Em có bao giờ hiểu cho lòng
kẻ tha hương!
Nhớ mưa mùa Đông
lạnh lẽo quê xưa,
Anh
chia cho em tấm áo len Mẹ vừa mới vá.
Nhớ
con đường hai anh em lội qua trong bão tố,
Dù
gió, dù mưa, nhưng anh chẳng sờn lòng.
Siết
chặt tay em, ngượng nghịu nhìn vào khoảng không:
"Anh
đâu có khóc, nước mưa làm anh cay mắt.
Gắng
đi em!
Qua
bão giông sẽ đến bờ bến bình an trước
mặt.
Em
có còn nhớ bài học anh dạy hôm nào!"
Rồi
theo thời gian, anh đi và đi mãi,
Mang
hình ảnh thơ ngây và con đường xưa đi
khắp bốn phương trời.
Chiều
nay, phố xa có kẻ lữ hành không tên tuổi,
Viết
những dòng buồn gởi về chốn quê xa,
Dâng
lên Mẹ, gởi về em, tặng con đường
năm cũ.
Lại
một Xuân về, lữ khách ngâm khúc “Độc hành
ca"!
Đại học Delhi, một
ngày cuối Đông
Giác Hạnh – Lê Bích Sơn