|
|
||
|
|
Đặc san Vietvodao hân hạnh giới thiệu văn, thi sỉ Lê Ngọc Hồ của vùng Cao Nguyên T́nh Xanh Washington. Ngoài tài viết văn, sưu khảo, làm thơ, tác giả Lê Ngọc Hồ c̣n là một
nhiếp ảnh gia với hằng trăm bức tranh Hoa nghệ thuật tuyệt đẹp mà đặc san Vietvodao được tác giả cho phép trích đăng. Mời đọc giă cùng chúng tôi
chào đón văn thi sỉ Lê Ngọc
Hồ. |
|
|
T̀NH YÊU TRONG CA DAO Anh nắm
vạt áo, anh đề câu thơ ...Chữ Trung
th́ để phần cha, Chữ Hiếu phần mẹ, đôi ta chữ t́nh. |
|
Thế là ca dao đă phân
định rơ ràng: lư trí
xin để một bên để
chữ t́nh diễn tả. Tự ngàn xưa ca dao đă "đầy ắp" những lời văn trữ t́nh cho yêu,
cho nhớ, cho thương, cho thắc mắc "giả bộ" rằng tại sao lại
yêu thương một người không phải là cha, không phải
là mẹ, không phải họ hàng, có khi không
phải người quen, chưa biết đă thương, chưa gặp đă mến:
Gió đâu thổi mát sau lưng,
Dạ sao lại nhớ
người dưng vô cùng?
Hỏi là trả lời rồi, có lẽ
anh đă thương em từ muôn thuở,
từ kiếp trước, từ thuở nào xa xưa... Khi em mới chỉ
là một noăn bào phôi
thai, từ
bào thai trong ḷng mẹ:
Sao mai ba cái nằm
ngang,
Thương em từ thuở mẹ mang trong ḷng.
Thật là một t́nh yêu lăng mạn
vô tiền khoáng hậu... Khi anh đă thương
là anh phải
t́m ba mươi
sáu cách làm quen:
Chiều chiều bóng ngả về tây,
Hỏi cô hái củi
bên đầy bên vơi:
Cô c̣n hái nữa
hay thôi,
Cho tôi hái đỡ
làm đôi vợ chồng.
hay:
Đ̣ dọc rồi lại đ̣ ngang,
Có đi anh đợi,
có sang anh chờ?
Làm quen lắm
lúc đầy thi vị, lăng
mạn, nhưng cũng có khi
ngớ ngẩn dễ thương:
Vườn
em có đất
trồng cau,
Cho anh bứng gốc cam sành trồng bên.
Đă yêu em rồi th́
ra ngẩn, vào ngơ, ḷng
những bồi hồi, bàng hoàng, xốn xang:
Thương
em nào biết
mần răng,
Mười đêm ra đứng trong trăng cả mười.
Biết du rằng đứng ngắm trăng chẳng ăn giải
ǵ, nhưng trăng ơi mi làm tín trạm
cho anh gởi
nhớ, gởi thương đến người ấy nha. Hay mượn trăng làm chứng nhân cho mối
t́nh chớm nở, có khi
là mối t́nh một chiều...
Sáng trăng chi lắm nửa trời,
Để năm canh anh thơ thẩn
cửa người cả năm.