Vol. 22  8/2004                                                                                               4th year edition

Editor-in-chief:  Ñoă Hoaøng Nghóa    phutavanthu@yahoo.com 

 

  

MỤC  ĐÍCH  CỦA  CUỘC  ĐỜI

 

Mục đích của đời sống là ǵ? Đây là một câu hỏi thông thường người ta hay nói đến. Thật không dễ dàng có một câu trả lời thỏa măn cho câu hỏi có vẻ đơn giản mà phức tạp nầy. Mặc dù một số người đă có những câu trả lời tùy theo cách suy nghĩ của họ, h́nh như cũng không được thỏa măn lắm đối với những người trí thức. Lư do là họ đă không học cách nh́n đời một cách khách quan và không hiểu phối cảnh đích thực của cuộc đời. Họ đă tạo ra những điều tưởng tượng trong tâm trí về cuộc đời theo khả năng hiểu biết của ḿnh. Đồng thời chúng ta cũng biết rằng những bậc đạo sư, những triết gia vĩ đại, những thi sĩ nổi tiếng, và những nhà tư tưởng lớn cũng không hài ḷng với cuộc sống. Khi chúng ta đọc những ǵ họ nói về cuộc đời, có thể thấy rằng một số trong các vị ấy cũng không thể đưa ra một bức tranh rơ ràng của cuộc sống. vài người nói rằng đời sống đầy dẫy đau khổ, vô thường và không như ư. Một số khác lại nói: “Nếu chúng ta không sinh ra th́ tốt đẹp biết bao!” C̣n có người đặt câu hỏi: “Tại sao chúng ta sinh ra trong thế giới đầy đau khổ nầy?”

 

Tùy theo nhận thức của họ, chúng ta có thể hiểu rằng họ đă nh́n đời một cách khách quan như vậy. Nhưng người b́nh thường chỉ nh́n thấy cuộc đời một cách nông cạn khi nó đến với họ, và có lè không đúng sự thật.

 

Một số người nói rằng chẳng có mục đích đặc biệt nào trong cuộc sống và có thể xử dụng cho bất cứ mục đích nào. Theo lư thuyết nầy chúng ta có một số việc để cân nhắc khôn ngoan: xử dụng cuộc sống vào những mục đích có ích lợi cho chính ḿnh cũng như cho kẻ khác thay v́ tiêu hủy cuộc đời vào những việc không cần thiết. Về phương diện nầy, mục đích của cuộc đời có thể nói là tùy thuộc vào phương cách chúng ta vận dụng nó. Nếu chúng ta dùng sai bằng cách xâm phạm những đức tính tốt của con người, làm mất nhân tính và vi phạm những việc làm thiếu đạo đức, hay là chịu nhượng bộ những yếu kém của con người, điều nầy làm cho chúng ta không thể đạt được những việc đáng giá trong đời ḿnh. Trái lại, nếu chúng ta hành động khôn ngoan bằng cách nhận xét nhất trí chấp nhận những nguyên tắc đạo đức luân lư như luyện tập tính kiên nhẫn, tha thứ, thương yêu, khiêm tốn và tử tế (hiền từ) cũng như phục vụ kẻ khác và tập luyện cho tâm trí ḿnh vô tư (công b́nh), như thế chúng ta đạt được những điều cao cả và lợi ích cho tất cả. Những ai luyện tập những đức tính nầy sẽ được b́nh an, hạnh phúc, điềm tĩnh và hài ḷng. Đây là cuộc đời đáng sống! Đời sống như thế sẽ có ư nghĩa và ích lợi hơn cho mọi người.

 

BẢN CHẤT CỦA CUỘC ĐỜI.

 

Một nhà trí thức nói, “Cuộc đời tự nó luống qua, trong khi chúng ta đang chuẩn bị sống.” Một học giả khác cảm thán, “Bịnh tật, già yếu, và những  khốn khổ là những trả giá chúng ta tạo ra để cư trú trong thân xác này như là ngôi nhà.” Một bậc đạo sư nói, “Chúng ta phải trả giá bằng sợ hăi và lo âu v́ tạo ra những tham lam ích kỷ.” Một triết giaTrung Hoa nói, “Con người sinh ra đồng thời với sự buồn khổ. Càng sống lâu càng thêm ngu xuẩn. Sự khao khát tồn tại trong tương lai làm cho họ không biét sống trong hiện tại,”

Đức Phật nói, “Chúng ta là hậu quả của việc đă làm và sẽ là kết quả của việc đang làm.”

Khi xem xét những quan niệm nầy, chúng ta có thể t́m thấy và hiểu được bản chất thật sự và mục đích của cuộc đời.

 

Nếu  chỉ xem khoái lạc giác quan như là mục đích của cuộc đời, chúng ta phải chuẩn bị đối diện với nhiều vấn đề phát sinh từ đó. Bởi v́ không ai có thể huởng thụ khoái lạc mà không gặp phải những hậu quả do hành động của họ.

 

Mặc dù những nhà khoa học đă khám phá ra nhiều điều kỳ diệu phục vụ cho tiện nghi con người, tuy nhiên họ cũng không hiểu rơ mục đích của cuộc sống. Bởi vậy có nhà bác học nổi tiếng nói rằng:

“Có một mục đích cho cuộc sống không?

Mục đích của cuộc sống là ǵ?

Là cái ǵ, ở đâu và khi nào?

Từ không trung h́nh thành vũ trụ,

H́nh thành mặt trời, trái đất và đời sống,

H́nh thành con người và c̣n nhiều thứ nữa.

Nhưng mà cái mục đích: của ai, từ khi nào?

Lư do. Tuyệt đối không.”

 

Đánh giá nhân cách của con người một nhà học giả đă nói: “Con người không thực sự là người, Người thực sự không phải là con người.” Đối với ông con người không cư xử như là một “Con Người Thật Sự”.

Theo Phật giáo, con người không phải là một thực thể độc lập chắc chắn, nhưng chỉ là một h́nh thức biểu lộ của năng lực tiềm tàng trong từng giây phút. Đời sống loài người không phải tự xuất hiện cũng không phải được sáng tạo bởi bất cứ người nào cho mục đích thí nghiệm giống như con vật để thí nghiệm của bất cứ nhân vât siêu phàm nào. Đời sống có đặc tính cá nhân riêng của nó.

 

Chúng ta không thể hiểu được bản chất thật sự của đời sống bởi v́ sự si mê và ḷng tham dục nặng nề của chúng ta. Do đó chúng ta mong muốn được tồn tại mặc dù phải chịu đau khổ trong thế giới nầy. Bởi thế nếu không có sự hiểu biết sáng suốt th́ chúng ta không thế nào t́m thấy được đời sống ở thế giới nầy có hay không có một mục đích đặc biệt nào.

 

 

NĂNG LỰC  CỦA  NGHIỆP

Cuộc sống được diễn tả như là một tổng hợp của tâm và vật chất. Do kết quả của sự tổng hợp nầy mà sinh vật ra đời và tiếp tục biến đổi cho đến lúc tan ră.

Tuy nhiên năng lượng tinh thần phân tán và những phân tử lập tức tạo thành những nguyên tố hay vật chất và tái xuất hiện trong nhiều dạng khác nhau và ở những nơi khác nhau, cuộc sống phù hợp với tính chất đời sống trước kia của họ. Gịng sống nầy cứ tiếp tục măi khi năng lực của nghiệp và tham dục c̣n tồn tại.

 

NĂM  UẨN.

 

Theo lời Đức Phật dạy, đời sống gồm có năm uẩn, tên là Sắc, Thọ, Tưởng, Hành và Thức. Bốn yếu tố vật chất gồm có chất cứng, chất lỏng, hơi nóng và sự chuyển động. Dạng vật chất với bốn nhân tố đă xếp loại ở trên là thọ tưởng, hành, thức kết hợp với nhau tạo thành đời sống. Tính chất thật sự của năm uẩn được đức Phật giảng giải như sau: Sắc chất giống như một đống bọt nước, trong đó cảm thọ như bong bóng, tưởng như bóng trong gương, hành như cây chuối (do nhiều lớp xếp lại không bền chắc), ư thức giống như ảo ảnh (huyền ảo). Phân tích đời sống như thế, thật khó mà xác định tính chất đích thực hay mục đích của đời sống.

 

Sự phân tích đời sống nầy, có lúc đă đưa ra một thách thức lớn cho những niềm tin tôn giáo, bởi v́ theo đức Phật không có một đời sống vĩnh cửu hay một thực thể nào tồn tại mà không biến đổi và không tan hoại.

 

Thân thể chỉ là một đại diện trừu tượng cho một tổ hợp của những thành phần hóa chất hay những nguyên tố thường xuyên thay đổi. Đời sống là một giọt nước trong gịng sông luôn trôi chảy và góp phần vào gịng suối vĩ đại của cuộc đời.

 

THẾ GIỚI CHỈ LÀ NHỮNG LÀN SÓNG

 

Những phân tích khoa học về vũ trụ chứng tỏ rằng thế giới chỉ là một sự bùng nổ liên tục của một loạt chuyển động. Tiến sĩ Einstein (một nhà bác học tài ba) nói rằng: “Tất cả vật chất được tạo thành bởi những làn sóng, và chúng ta sống trong thế giới của những làn sóng.”

 

“Chúng ta là một phần của những làn sóng ấy,

Nếu con người có thể hiểu biết:

những trạng thái của thân thể

của những cảm thọ,

những trạng thái của tâm trí và tinh thần,

sự hiểu biết ấy sẽ hướng dẫn con người t́m ra một mục đích nào đó trong đời sống.”

 

CHANGE YOURSELF

BẠN HĂY TỰ M̀NH THAY ĐỔI

 

Bạn được ǵ khi thay đổi thế giới? Bạn có thể đạt được sự hoàn hảo không?

Không bao giờ. Bạn chỉ có thể nuôi dưỡng ḷng kiêu căng và vun bồi bản ngă của ḿnh. Bạn sẽ bị cột vào bánh xe luân hồi. Nhưng bằng cách tự thay đổi, bằng nhận thức bản chất của tự ngă nhờ vô ngă, tự rèn luyện và cố gắng, bạn có thể đạt được sự toàn thiện. Nhờ được sự hoàn thiện ấy cuộc đời bạn mới có ư nghĩa và bạn có thể giúp đỡ nhiều cho kẻ khác. Người ta sẽ nhận được cảm hứng bởi tấm gương của bạn, họ sẽ làm theo bạn và sẽ đạt được mục đích như thế trong đời sống.

 

Con người hôm nay là kết quả của hàng triệu tư tưởng và hành động ở quá khứ. Con người không phải là sản phẩm đă làm sẵn bởi v́ con người đang “trở thành và tiếp tục trở thành.” Cá tính của họ được xác định bởi tiến tŕnh suy tư của họ. Bản chất con người là không hoàn hảo, họ phải tự rèn luyện để được hoàn hảo.

 

Đời sống không phải chỉ thuộc về loài người. Có nhiều h́nh thúc sống khác tồn tại trong vũ trụ nầy. Tuy nhiên loài người có suy tư nhiều hơn và có khả năng trí tuệ hơn. Về phương diện nầy con người giỏi giang hơn những loài khác, do vậy loài người có trí thông minh tạo ra lối sống để có thể dứt trừ những nỗi đau khổ ở trần gian. V́ thế, nếu mục đích của đời sống là để dứt trừ đau khổ, th́ loài người có thể đạt đến cùng đích nhờ sự cố gắng của chính họ. Nhưng đời sống sẽ là một thất bại nếu nó không dược xử dụng một cách đàng hoàng.

 

Giáo lư của Đức Phật nhấn mạnh trên giá trị của con người. Ngài đă vẻ ra một bức tranh hoàn hảo nhất đă cố gắng và phấn đấu qua nhiều kiếp để t́m kiếm sự toàn thiện.

 

Quả thật, đời sống là một kinh nghiệm độc nhất. Không có ǵ có thể so sánh với nó; không thể đo lường giá trị của nó để xác định trong những điều kiện của những sự việc khác, và tiền bạc cũng không mua được nó. Như vậy, với “hạt ngọc trai vô giá” nầy  nhiều người không học được cách để hoàn thành cuộc sống. Đời sống ở đây không chỉ có nghĩa là thân xác hay những giác quan, nhưng mà trí tuệ của con người biết suy tư.

 

Phân Loại Con Người

 

Đức Phật đă chia nhân loại ra làm bốn nhóm:

1/ Người làm việc tốt cho ḿnh, mà không làm việc tốt cho kẻ khác.

2/ Người làm việc tốt cho kẻ khác mà không làm cho chính ḿnh.

3/ Người không làm việc tốt cho ḿnh cũng không làm cho kẻ khác.

4/ Người làm việc tốt cho ḿnh và cho kẻ khác.

Người làm việc tốt đẹp cho ḿnh, nhưng không làm cho kẻ khác. Là người cố gắng dứt trừ những hành động, lời nói và ư nghĩ xấu của họ, nhưng không khuế`n khích kẻ khác dứt bỏ tham lam, ssân hận và si mê.

 

Người làm việc tốt lành cho kẻ khác, mà không làm cho chính ḿnh. Là người khuyến khích kẻ khác dứt trừ những hành động, lời nói và ư nghĩ xấu, nhưng không cố gắng để dứt trừ tham lam, sân hận và si mê của ḿnh.

 

Người không làm việc tốt đẹp cho ḿnh cũng như cho người khác. Là người không cố gắng dứt trừ những việc làm, lời nói và ư nghĩ xấu của ḿnh cũng không khuyên kẻ khác dứt bỏ tham lam, sân hận và si mê.

 

Người làm việc tốt lành cho ḿnh cũng như cho kẻ khác. Là người cố gắng dứt trừ những việc làm, lời nói và tư tưởng xấu, và cũng khuiyến khích kẻ khác trừ bỏ tham lam, sân hận và si mê.

                                                                     (Anguttara Nikaya)

 

ĐỜI SỐNG KHÔNG THỂ THOÁT KHỎI ĐAU KHỔ

 

Nếu nhận xét sâu sắc, chúng ta phải đống ư rằng đời sống quả thật là một sự khổ đau vô tận. Chúng ta luôn đau khổ về sinh lư, t́nh cảm hay tinh thần. Chnúg ta có bao giờ t́m thấy một người trên thế gian này mà khôngcó đau khổ về sinh lư, cảm t́nh hay tinh thần? Dầu cho người đă chứng thánh quả cnũg không thoát khỏi sự đau đớn sinh lư cho đến khi thân xác họ vẫn c̣n.

Đời sống và đau khổ không thể tách rời nhau được.

 

Nếu có người nào hỏi, “Trên thế giới nầy cái ǵ là không chắc chắn nhất?”

-         Câu trả lời đúng sẽ là “Đời sống là không chắc chắn nhất.” Mọi việc chuíng ta làm trên thế gian này là để trốn thoát hay lẫn tránh đau khổ và chết.Nếu chúng ta chỉ lơ đảng dù chỉ một giây thôi cũng quá đủ để chúng ta mất mạng sống. Hầu hết những công việc hàng ngày của chúng ta như làm việc, ăn, uống, ngủ nghỉ và đi bộ là những cách thức hay phương tiện chúng ta chấp nhận để tránh khỏi đau khổ và cái chết. Mặc dầu thỉnh thoảng chúng ta cũng có một ít thú vị trần gian làm thỏa măn những tham muốn của chúng ta, nhưng ngay sau giây phút khoái lạc đó sẽ trở thành đau khổ. Cho nên, kho tàng quư báu của sự b́nh an và hạnh phúc không nằm trong tay của người giàu có mà ở những người đă từ bỏ khoái lạc thế gian.

 

Mọi thứ liên quan đến đời sống của chúng ta đều bién chuyển và không như ư. Bởi vậy Đức Phật  đă giải thích rằng khi nào c̣n tham muốn khoái lạc trần gian và khao khát được tồn tại (sống), con người không có cách nào thoát khỏi đau khổ. Ước muốn là điều quan trọng để sinh tồn. Khi được hiện hữu th́ đau khổ không thể tránh.

 

Có nhiều người suy tư t́m kiếm đời sống vĩnh viễn, nhưng thật mĩa mai thay, những người cầu sống lâu lại cảm thấy đời sống rất buồn chán, đến nổi họ không biết làm sao để cho qua ngày tháng! Có một câu châm ngôn của người Trung Hoa nói về ḷng tham sống lâu, “Con người thật điên cuồng. Cầu cho sống lâu mà lại sợ tuổi già.” Rơ ràng ư định của họ là trẻ măi để hưởng thụ thú vui của cuộc đời bất tận. Theo Đức Phật, sự tham sống lâu là một trong những nguyên nhân của tư tưởng ích kỷ và đau khổ.

 

“Thật dễ dàng có được niềm vui

Cuộc đời trôi qua như bản nhạc

Xứng đáng cho kẻ nào có thể

Mĩm cười khi đời gặp éo le.”

(Niềm vui có được dễ dàng

Đời như khúc hát nhẹ nhàng trôi qua.

Môi hiền giữ nụ cười hoa

Dù đời gặp những phong ba xem thường.”)

 

Bất cứ niềm hạnh phúc nhỏ bé nào chúng ta có được cũng hàm chứa trong đó nhiều sự chán nản, thất bại và tiêu tan. Con người không thể t́m được một đời sống không có những khó khăn, những vấn đề hóc búa, những xung đột, thất vọng, và hàng ngàn t́nh trạng khó chịu khác nữa. Suốt ngày đêm người ta tranh đấu để diệt trừ những t́nh trạng không vui này. Càng tranh đấu để thoát khỏi cảnh không may của những công việc theo cách thế gian, th́ tự thân người ấy càng vướng mắc thêm những việc khó xử khác. Khi t́m cách giải quyết được một vấn đề, th́ dù cố ư hay không người ấy cũng tự tạo ra một số vấn đề khó xử khác. Vậy th́ khi nào những vấn đề nầy chấm dứt? Để được tồn tại, chúng ta phải chấp nhận những khó khăn và đau khổ mà không than van. Không có một lựa chọn nào khác. Đau khổ sẽ luôn luôn có mặt! Tuy nhiên khổ đau và bất hạnh không có nghĩa là tất yếu (không tránh được). Đức Phật nói rằng đau khổ là một căn bịnh v́ thế có thể chữa lành hoàn toàn khi đạt được sự trong sạch hay hoàn thiện.

 

Lăo Tử, một bậc đạo sư nổi tiếng của Trung Hoa đă nói: “Ta khổ v́ ta có thân. Nếu không có thân làm sao mà khổ được?”

 

“Nếu dùng tất cả núi non làm sách, tất cả ao hồ làm mực và tất cả cây cối làm bút, người ta cũng chẳng thể nào diễn tả hết những nổi bất hạnh của thế gian.”     ( Jacob Boehme)

 

Khi bạn nh́n xem cách thức con người chịu khổ ở thế gian này, bạn có thể thấy thực trạng của đời sống trần gian. Tại sao họ phải đau khổ như vầy?

Ai chịu trách nhiệm cho những khổ đau của họ? Theo Phật giáo mỗi cá nhân và mọi người đều có trách nhiệm cho sự đau khổ của chính ḿnh. Bây giờ đây họ đang bị khổ bởi v́ ḷng tham sống mạnh mẽ, nó khiến họ làm những việc độc ác. Đây là nguyên nhân chính của đau khổ. Cách đây trên 2500 năm, nhiều triết gia và nhà tâm lư hiểu  rằng những ǵ Đức Phật dạy quả thật là đúng. Một thi sĩ đă mô tả đời sống của chúng ta như sau:

 

“Con thiêu thân bay vào ngọn lửa

Nó không biết rằng ḿnh sẽ chết.

Con cá nhỏ bé cắn phải lưỡi câu

Không biết rằng đó là hiểm họa.

Chúng ta biết rơ ràng nguy hiểm

của những khoái lạc xấu xa nơi trần thế

Chúng ta vẫn tham lam bám chặt vào.

Ôi! Sự điên cuồng của chúng ta thật quá vĩ đại!”

 

BẢN CHẤT PHÙ DU CỦA CUỘC ĐỜI

 

Phật giáo chỉ rơ rằng thời gian của đời sống rất ngắn ngủi và chúng ta nên làm việc một cách sáng suốt, lưu tâm chú ư đến sự giải thoát của ḿnh.

“Con người không bao giờ thật sự hiểu biết rằng

 Chúng ta sinh ra đời chỉ trong thời gian ngắn ngủi.

Những kẻ hiểu thấu sự thật nầy

Mới thoát khỏi khổ đau và tranh cải.”   (Theragatha)

 

 

THẾ GIỚI LÀ MỘT BĂI CHIẾN TRƯỜNG

 

Toàn thể vũ trụ là một trường đấu tranh rộng lớn. Sự sống chẳng có ǵ ngoài cuộc chiến đấu liên tục, những tế bào chống lại tế bào, nguyên tử chống nguyên tử, điện tử chống điện tử vân vân, và trong cơ thể vật chất tự nó cũng là một chiến trường lớn. Chính tâm trí là băi chiến trường lớn nhất.

 

Người nào không có ḥa b́nh vớí chính ḿnh th́ không có thể sống ḥa b́nh với thế giới, và những cuộc chiến tranh bên ngoài phải tiếp tục để che dấu sự kiện trận chiến thực sự ở bên trong những cá nhân. Lời cầu nguyện quan trọng nhất của nhân loại hôm nay là ḥa b́nh, nhưng không thể có ḥa b́nh trên giới rách nát v́ chiến tranh này cho đến khi những xung đột của con người với chính ḿnh chấm dứt.

 

Dưới con mắt của Đức Phật, chúng sanh run rẫy như con cá trong gịng suối  khô cạn, bị buộc chặt bởi ḷng tham lam, hoặc là nhảy tới nhảy lui như con thỏ bị sập bẫy, hay lạc mất như mũi tên bắn vào ban đêm. Những việc vô lương tâm của những kẻ bốc lột cố gắng cướp đoạt  các nạn nhân, nuôi dưỡng ḿnh bằng sinh vật khác, để rồi bị làm mồi nuôi dưỡng trở lại (cho sinh vật khác đă bị ḿnh ăn thịt nó). Chiến tranh tạo ra bởi trí óc con người và cũng do con người có thể tạo ra ḥa b́nh với sự công bằng, nếu con người biết xử dụng trí óc vô tư (công b́nh) của ḿnh.

 

 

Lịch sử thế giới bảo chúng ta rằng sự phân biệt chủng tộc, ngăn cách màu da, cuồng tín tôn giáo và ḷng tham quyền lực chính trị và giàu sang đă tạo ra những tai họa khủng khiếp, những điều bất hạnh và đau khổ trên thế giới nầy.

Con người phải trả một món nợ nặng nề cho lối sống hung bạo của ḿnh. Những hậu quả như thế không bao giờ đóng góp được thứ ǵ cho sự tiến bộ của thế giới. Con người thèm khát quyền lực, của cải, và bị ô nhiễm bởi ḷng ghen tỵ , tham lam, luôn luôn tạo ra những vấn đề rắc rối và thường cố phân xử những hành động độc ác của họ bằng lời nói vô nghĩa nhân danh ḥa b́nh và công lư. Chúng ta sống trong một thế giới tạo thành bởi niềm tin tưởng, nó có vẻ đoàn kết về thể xác nhưng chia rẽ tinh thần, và có lúc th́ tinh thần đoàn kết mà thể xác chia rẽ. Câu nói sau đây cho biết những thay đổi diễn ra trong đời sống chúng ta như thế nào.

“Chúng ta sống, làm việc và mơ mộng,

Mỗi người có một kế hoạch riêng.

Thỉnh thoảng cười vang

Có khi khóc lóc.

Ngày tháng trôi qua như thế thôi.”

 

Quá Nhiều Lời Vô Nghĩa

 

Quá nhiều náo đông

Quá nhiều người ta

Quá nhiều thời gian

Quá nhiều rắc rối

Quá nhiều nước mắt

Quá nhiều bạc tiền-

Tất cả cho cái ǵ?

-         Một xác thân nhỏ bé!

 

Một viên chất đạm

Nhanh chóng nở bung.

Một thi hài nhỏ

Tiêu tan mau lẹ.

Chỉ một thoáng thôi

Đâu c̣n cha mẹ

Và những người thân.

Mặc dầu như vậy

Chúng ta vẫn phải

Có lời chia buồn và những quan tài

Những đám rước và bia đá

Cúng giỗ và khóc than

Những lễ nghi và cầu nguyện

Chôn cất hay thiêu đốt

Ướp xác để lâu dài

Tất cả cho thi hài

Śnh chương bé nhỏ.

Con cái, cháu chắt

Nhớ nhung thương xót

Rồi sau đó…

Lăng quên ngựi đă khuất,

Chỉ c̣n bia đá, xương khô.

Đây có phải là

Quá nhiều điều vô lư?

                 (Bhikkhu Khantipalo)

 

Những Giá Trị Tinh Thần

 

Julian Huxley nói: “Đời sống sẽ đưa đến sự hoàn thành vô số triển vọng- về vật lư, trí tuệ và tinh thần vân vân- con người có khả năng. Và nhân loại có thể thực hiện những điều cao quư và lớn lao hơn.”

 

Các bạn sinh ra trong thế giới nầy để làm việc tốt, không phải để thời gian trôi qua vô ích. Nếu lười biếng bạn là một gánh nặng cho thế gian.

Bạn phải luôn luôn nghĩ đến việc thành đạt cao hơn về việc thiện và trí tuệ. Bạn sẽ lạm dụng những đặc ân được làm người nếu không tự ḿnh chứng tỏ giá trị của sự kiện đưa bạn vào đời. Lăng phí đời ḿnh vào việc thương tiếc quá khứ, lười nhác và lơ đăng tỏ ra thiếu khả năng ở đời.

 

Cây văn minh cắm rễ sâu trong những giá trị tinh thần mà hầu hết chúng ta không hiểu rơ. Thiếu những rễ nầy lá cây khô héo rụng rơi và để lại một gốc cây chết.

 

Đuưc Phật khuyên chúng ta không nên lười biếng, mà hăy đứng dậy làm việc cố gắng có được lợi tức và bảo vệ những ǵ kiếm được không nên bỏ bê và phí phạm. Đức Phât nh́n thấy đời sống thế gian đúng như bối cảnh chân thật của nó, không có chút riêng tư hay ích kỷ. Mặt khác những bậc đạo sư giác ngộ giải thích rằng nếu chúng ta để cho đời nầy trôi lăn theo ṿng sanh tử (sống chết), trong khi c̣n đau khổ thể xác và tinh thần, cuộc đời không có một mục đích thực sự nào cả. Nhưng chúng ta có thẻ xử dụng đời sống nầy cho mục đích tốt đẹp hơn bằng cách phục vụ kẻ khác, bằng cách trau dồi đạo đức, rèn luyện tâm trí và giống như một người có văn hóa sống ḥa b́nh và ḥa hợp với sự yên ổn của thế giới.

Theo Đức Phật con người không phải là những con rối không có trách nhiệm. Người được xem như là kết quả cao nhất của cây tiến hóa. Tuy nhiên triết học xưa của chúng ta mô tả mục đích của đời sống như vầy:

“Hướng dẫn từ tối tăm đến sáng suốt, từ sai lạc đến chân thật, từ chết chóc đến bất tử.” Nhữnh chữ có ư nghĩa đơn giản này cho chúng ta nhiều điều suy nghĩ.

 

 

BẤT TỬ SAU KHI CHẾT

 

Tất cả câu hỏi về cuộc đời đều liên hệ đến sự thật của cái chết; họ không giống với những sinh vật khác, dường như nhận thức được cái chết của họ và không bao giờ cam chịu chung số phận tự nhiên của những chúng sanh khác. Nếu con người có thể hiểu biết rằng đời sống là ngắn ngủi và cái chết không tránh được, họ có thể giải quyết nhiều vấn đề liên quan đến đời sống. Trong việc chống cự với cái chết, con người đă đạt được sự kéo dài sinh mạng giống như đứa trẻ đang chơi trên bờ biển, làm việc một cách liều lĩnh để xây dựng lên một ṭa lâu đài bằng cát trước khi làn sóng kế tiếp làm nó tan vỡ. Con người đă tạo dựng cái chết thành trung tâm của những đối tượng tôn giáo và cầu khẩn được phúc lành ở thiên đường để được sống vĩnh viễn.

 

Cái chết xảy đến cho tất cả chúng sinh, nhưng chỉ có con người từ sự đe dọa và sợ hăi liên tục của cái chết đă tạo ra một ư chí chịu đựng. Và do ước muốn được tiếp tục trong mọi h́nh thức có thể tưởng tượng, con người sáng tạo ra tôn giáo, đến lượt tôn giáo đă cố gắng trao tặng cuộc đời một kết thúc có ư nghĩa hơn.

 

Mặc dầu có những tôn giáo tin tưởng vào sự hiện hữu của chốn thiên đường ở đó đời sống sẽ được hạnh phúc vĩnh viễn, chúng ta c̣n nghe rằng những tín đồ mộ đạo của một tôn giáo nào đó hết sức tha thiết muốn dứt bỏ cuộc sống thế gian để được sống với Thượng đế ở thiên đàng.

Tương tự như thế, ngay những người phật tử cũng thích bám vào đời sống trần gian quư báu của họ, mặc dù họ hoàn toàn hiểu rằng đời sống ở thế gian chẳng có ǵ ngoài đau khổ, và hạnh phúc tối cao là thoát khỏi sự đau khổ.

 

Vấn đề lớn nhất hiện nay mà các quốc gia phải đối diện là sự bùng nổ dân số. Phải tỉm ra biện pháp và phương tiện để ngăn chận sự gia tăng liên tục của gịng đời nầy. Hàng triệu người cần thức ăn, chỗ ở, tiện nghi và an ninh. Câu hỏi của những người nầy không phải là “mục đích của đời sống là ǵ?” nhưng “làm ǵ để giải quyết cuộc sống”. Câu trả lời đơn giản là ta nên thực hiện sự ích lợi nhất của đời  sống và nguồn vui của nó, t́m kiếm bất cứ niềm hạnh phúc nào có thể nắm bắt được bằng việc làm chính đáng và thích hợp, hơn là lo âu quá mức về những vấn đề trừu tượng có mục đích thần bí của đời sống. Tuy nhiên, tôn giáo can thiệp vào để an ủi hay đánh thức con người biết rằng đời không phải là tối tăm và không có hy vọng, khi chỉ nh́n thấy theo cơ sở của bề ngoài vật chất.

Có hy vọng cho một đời sống tốt đẹp hơn.

 

Tất cả những tiến bộ trên thế giới đều do con người làm ra, v́ nhận thức được sự thật là họ phải chết, và muốn để lại một dấu tích sau khi đă ra đi.

Nếu con người đạt được sự bất tử và những ngày tháng của họ trên trái đất là vô tận, họ sẽ có khuynh hướng làm việc dễ dăi và đánh mất những sự khích lệ hay khả năng tự lực để tiến bộ. họ khôngcó ước muốn làm cho thế giới thành một nơi tốt đẹp hơn. Nếu không có sự chết, đời sống   sẽ đ́nh đốn, đơn điệu, phiền phức và buồn chán không tả xiết. Nếu con người được ban cho một trí tuệ để thấy rơ và hiểu biết giờ chết, họ sẽ hành động một cách dứt khóat khác với những ǵ họ đang làm ở hiện tại.

 

“Thể xác con người trở thành cát bụi, nhưng ảnh hưởng vẫn c̣n.”

                                                                                           (Buddha)

 

Mặc dù tổ tiên chúng ta đă chết và ra đi, chúng ta vẫn nhận rằng họ c̣n tồn tại giữa chúng ta, không phải bằng vật chất nhưng qua ảnh  hưởng của họ truyền từ thế hệ nầy sang thế hệ khác - ảnh hưởng của họ vẫn c̣n.

Trong từ ngữ `tổ tiên’ chúng ta không chỉ nhắc đến những bậc tiền bối của chúng ta, nhưng cũng kể đến những người đă đóng góp cho sự thịnh vượng và hạnh phúc của kẻ khác. Theo nghĩa nầy, chúng ta có thể nói rằng những vị anh hùng, những nhà hiền triết, những triết gia, thi sĩ ngày trước vẫn c̣n hiện hữu trong chúng ta – qua ảnh hưởng của họ. Khi chúng ta tự ḿnh liên kết với những vị anh hùng liệt sĩ, những nhà tư tưởng nầy, chúng ta đến để chia xẻ những suy nghĩ khôn ngoan nhất, những tư tưởng cao thượng và cả những bản nhạc tuyệt vời của nhiều thế kỷ!

 

Lời kêu gọi của lương tâm con người cho một mục đích là một nhận thức không rơ ràng về bản chất của đời sống. Khi người ta thấu hiểu bên trong chính họ cái bản chất cao quư hay xấu xa của họ, họ không c̣n kêu gào cho mục đích của cuộc đời nữa, v́ ư thức rằng chính họ là mục đích duy nhất.

 

Người có suy nghĩ hiểu biết rằng tiến tŕnh lịch sử nhân loại không phải được định đoạt bởi những ǵ xảy ra trên trời, nhưng bởi những ǵ xảy ra trong tâm hồn con người.

 

Đức Phật nói rằng không có một sinh vật siêu nhiên nào cao cả hơn một con người hoàn thiện.

 

Người ta có thể và phải tự nâng cao ḿnh lên khỏi giới hạn cá nhân, nhưng không thể đưa ḿnh lên cao hơn những luật lệ và đặc điểm cơ bản của loài người.

 

 

Thực Hiện Lợi Ích Tốt Đẹp Nhất Của Cuộc Đời

 

Điểm quang trọng của đời sống là chúng ta đă có nó v́ vậy chúng ta phải  làm điều ích lợi tốt nhất của nó. Quả thật đây là giá trị lớn nhất của cuộc đời, cơ hội của việc làm ích lợi tối đa của đời sống. Nhiều người sống cuộc đời nhỏ nhen, buồn chán và không hạnh phúc, bởi v́ họ không cố gắng làm điều ích lợi tốt nhất của đời sống; họ dùng hầu hết thời gian để lo âu, tranh đấu để sinh tồn, làm việc như những tên nô lệ, đưong đầu với những chướng ngại và vấn đề lớn lao. Chúng ta dùng nhiều sinh lực trong băi chiến trường - chiến đấu để sống c̣n, chiến đấu cho quyền lực, cho lợi lộc, danh tiếng, thú vui và chiến đấu để thoát khỏi nguy hiểm. Thỉnh thoảng chúng ta có đuợc một ít thỏa măn cảm xúc tạm thời nhưng mọi   thú vui đều kết thúc một cách chắc chắn trong đau khổ.

 

Hăy quan sát thế giới, bạn có thể thấy người ta đấu tranh vời nhau như thế nào, nổ bom, không tặc, hăm hại nhau. Cả thế giới giống như một cái nhà điên. Con người đă quên mất nhân tính tốt đẹp của ḿnh và đă để cho tính gian tà, độc ác, lường gạt, trộm cướp, nuôi dưỡng sự giận dữ, hung bạo, tham lam và ngu si ngự trị. H́nh như trong đầu óc con người không c̣n chỗ để nuôi dưỡng những tư tưởng tốt lành. Làm sao t́m được ḥa b́nh, hạnh phúc và hài ḷng trong cuộc chiến trường mà người ta đang đánh nhau hoặc để kiếm lợi hay để thoát khỏi hiểm nguy?

“Người tàn bạo (vô nhân đạo) với người tạo ra vô số ngàn chuyện tang thương!”

 

Nếu bạn có thể hiểu được bản chất thật sự của đời sống và của thế giới, th́ bạn có thể sẵn sàng hiểu tại sao điều cần thiết độc nhất là đạt được giải thoát - Niết bàn – và bạn sẽ không chậm trễ cố gắng để đến được cơi chân hạnh phúc này. Ngày nay bạn đang chiến đấu để thoát khỏi đau khổ qua đường lối thế gian, nó là một trận chiến nhất định thất bại. Tuy nhiên nếu bạn cố gắng dứt trừ đau khổ bằng cách phát triển mặt tinh thần của đời bạn, rồi bạn sẽ t́m thấy sự b́nh an thật sự. Đó là Niết bàn.

 

Những Khoái Lạc Trần Gian.

 

Chúng ta biết có nhiều người trên thế giới nầy, ngay cả trong giới phật tử, người ta không chuẩn bị tu tập để chứng quả Niết bàn. V́ lư do nầy, một số người đă giới thiệu cách giải thích của họ về Niết bàn như là một thiên đường ở đó người ta có thể hưởng thụ khoái lạc giác quan bất tận.

Lời giới thiệu như thế hấp dẫn những kẻ quá khao khát và quyến luyến cuộc đời cùng những khoái lạc trần gian. Họ không hiểu rằng khái niệm về Niết bàn như thế chỉ là điều mộng tưởng. Tuy thế mà người thế gian luôn luôn suy nghĩ và cầu nguyện cho thứ “Niết bàn” nầy,

 Mặt khác, cũng có người nghĩ rằng tốt hơn là cứ sống ở đời bất chấp mọi thứ đau khổ để được thưởng thức cuộc đời. Họ thật là dốt nát, không hiểu rằng bởi v́ gia tăng thèm muốn và quyến luyến làm cho họ không thấy rơ sự thật hạnh phúc Niết bàn là chân hạnh phúc bất diệt, những cảnh thé gian mà họ xem là hạnh phúc không thể làm dịu bớt đau khổ tinh thần và thể xác.

 

Theo Đức Phật, bởi v́ ngu muội (vô minh) mà con người tham sống trong ṿng luân hồi sanh tử (samsara) trong khi chịu đựng đau khổ và suốt đời chạy theo ảo ảnh để t́m kiếm một ít thú vui giác quan. Họ nên học cáchlàm cho những giác quan êm tĩnh lại thay v́ xoa dịu chúng bằng thú vị thoáng qua nhanh chóng.

 

Hệ Thống Thế Giới Vô Tận

 

Có người nghĩ rằng nếu tất cả chúng ta đều lên Niết bàn hết, thế giới nấy sẽ là một nơi trống rỗng và sẽ không có người nào làm việc cho thế giới tiến bộ. Đây là một ư tưởng nông cạn của người thiếu hiểu biết thật sự về chúng sanh.

 

Nên hiểu rằng thế giới nầy sẽ không bao giờ trống rỗng v́ lẽ rất ít người trí có thể đạt được Niết bàn. Hơn nữa các hệ thống thế giới có liên hệ với nhau, chúng không có giới hạn. Vũ trụ và những hệ tinh cầu là vô thủy vô chung (không có khởi nguyên cũng không có diệt tận). Những hệ tinh hà luôn luôn sinh ra và mất đi. Khi một  tinh hà này biến mất th́ một tinh hà khác hiện ra. Những hệ tinh cầu răi rác tái xuất hiện tùy theo sự phối hợp của những phân tử và năng lượng. Những chúng sanh đă từ giă những hệ tinh cầu khác cũng tái sinh tùy theo sự tái phối hợp của những sắc chất, năng lực và thần thức của họ với năng lực của nghiệp. Không nên nghĩ rằng chỉ có một số chúng sinh giới hạn sinh diệt măi măi trong vũ trụ này.

Số lượng chúng sanh là vô biên vô tận.

 

TIẾN BỘ và Ô NHIỄM

 

Có phải chúng ta đang thật sự làm việc v́ sự tiến bộ của thế giới nầy không? Chúng ta có thể nghĩ như vậy, nhưng thực tế chúng ta đang gây tổn hại cho thế giới. Chúng ta khám phá ra nhiều kỹ xảo để tàn phá thế gian này. Thiên nhiên đă sản xuất rất nhiều thứ cho thế giới. Để đạt được mục đích cá nhân, chúng ta đă phá hủy vẻ đẹp thiên nhiên của trái đất. Chúng ta làm ô nhiễm môi trường, không khí và nước. Chúng ta đang tàn phá đời sống thực vật cũng như tất cả các sinh vật. Không nên cho rằng chỉ có loài người là có quyền sống trên trái đất nầy. Mỗi và mọi chúng sinh khác cũng có quyền b́nh đẳng sống ở đây. Nhưng chúng ta cướp đoạt quyền lợi của những chúng sinh khác. Chẳng những thế, ngay trong cọng đồng nhân loại, chủng tộc nầy cố gắng đánh phá chủng  tộc khác, cản trở sự tiến bộ của họ, không để cho người khác sống ḥa b́nh. Họ tuyên bố chiến tranh và bắt đầu sát hại lẫn nhau nhân danh ḷng yêu nước.

Chùng nào nhân loại c̣n có những đầu óc nhiễm ô sẽ không có ḥa b́nh trên trái đất. V́ sự hiện diện của những con người như thế mà địa cầu trở thành một nơi rối loạn. Ngày nay chúng ta thấy những trận chiến đẫm máu khắp nơi trên thế giới. Mỗi một người đang vạch kế hoạch lừa đảo   kẻ khác. Những tư tưởng ích kỷ luôn luôn thắng thế trong tâm trí họ. Người nầy không tin tưởng người khác. Nh́n kẻ khác với sự ngờ vực trong ḷng. Người ta không thể hiểu được tính t́nh hay lư do hành động 

của kẻ khác.

 

Con Người Chịu Trách Nhiệm

 

Người ta luôn luôn nói về t́nh trạng không b́nh thựng của thế giới. Ai chịu trách nhiệm cho t́nh trạng bất hạnh này? Có một kẻ nào khác hơn con người được gọi là khôn ngoan không?

Làm sao chúng ta có thể mong chờ một thế giới ḥa b́nh tốt đẹp hơn nếu con người cư xử như là những kẻ vô học? Làm sao có thể thích thú đời sống của ḿnh trong thế giới không chắc chắn này?  Những nhà khoa học cố gắng chinh phục thiên nhiên cho những mục tiêu vật chất của họ. Những tôn giáo mong muốn sống ḥa hợp với thiên nhiên để tâm trí b́nh an chứng đắc tâm linh. Bạn không thể thay đổi thế giới theo ước muốn của ḿnh nhưng bạn có thể thay đổi tâm ḿnh để tăng thêm sự hài ḷng và t́m thấy hạnh phúc. Người nào chỉ say mê t́m kiếm sự thỏa thích thế gian sẽ không bao giờ có kiến thức cao hơn, v́ nó không thể t́m thấy mà không có sự nghiên cứu vất vả.

Chủ nghĩa duy vật làm hạ phẩm giá con người thành địa vị thú vật, trong khi tôn giáo nâng cao con người thành thánh nhân hay địa vị cao thượng.

Trong chế độ duy vật con người trở thành nô lệ cho các giác quan. Lẽ tự nhiên , con người không thích đối diện với sự thật của cuộc đời. Họ thích

tự ru ngủ ḿnh trong cảm giác giả tạo được an ninh bởi sự mơ mộng dịu dàng, sự tưởng tượng và nắm giữ cái bóng thay v́ thực chất.

Quan điểm của Đức Phật về những quyền lực và thú vui trần gian đă được diễn tả rất hay như vầy: “Quả Tu đà hoàn (nhập lưu, tầng thứ 1 của 4 quả thánh) c̣n tốt đẹp hơn cả uy quyền tuyệt đối trên khắp địa cầu, hơn  được sinh lên trời, hơn cả việc thống trị khắp các thế giới.” Trải qua cuộc đời chỉ để cầu tiến bộ vật chất thế gian, nuôi dưỡng ḷng tham dục vô độ, điều nầy không thể làm được, để con người thấy rơ kết thúc của sự không thỏa măn trong đời sống. Theo Đức Phật, thế giới nầy đặt cơ sở trên sự xung đột, xích mích hay không hài ḷng và vô thường. Ngài lại nói rằng con đường đén lợi lộc thế gian khác với đường đến Niết bàn.

 

Con Người và Mật Ngọt

 

Đây là một câu chuyện ngụ ngôn ngắn giúp chúng ta hiểu bản chất thật sự của cuộc đời và thú vui trần thế. Một người đàn ông bị lạc đường khi đi ngang qua một khu rừng rậm đầy gai góc và sỏi đá. Thế rồi ông ta gặp một con voi to lớn trước mặt sắp đuổi theo. Ông chạy trốn bán sống bán chết. Trong khi đang chạy ông thấy một cái giếng và nghĩ rằng đây là một chỗ tốt có thể thoát khỏi con voi. Nhưng rất không may, ông thấy một con rắn độc lớn nằm dưới đáy giếng. Nhưng không c̣n cách nào khác để trốn khỏi con voi ông nhảy xuống giếng và t́m cách bám vào một dây leo có nhiều gai mọc bên bờ giếng. Khi đang đu ḿnh trên dây leo ông thấy hai con chuột một trắng một đen đang gặm từ từ cây leo mà ông ta đang nắm chặt. Tuy nhiên ông thấy một tổ ong gần bên cạnh thỉnh thoảng nhỏ xuống những giọt mật.

 

Đối diện với cái chết theo ba cách khác nhau trong trường hợp thật nguy hiểm, mà người ấy vẫn tham lam nếm những giọt mật. Một lúc sau có người đi ngang qua, thấy t́nh cảnh đáng thương của người đàn ông khốn khổ nầy, tự nguyện đưa tay ra cứu sống ông ấy. Nhưng người đàn ông tham lam và ngu si nầy từ chối không nghe lời bởi v́ không chống lại nổi mùi vị của mật ông ta đang thưởng thức. Mùi vị của mật làm ông say mê đến mức phớt lờ t́nh trạng nguy hiểm mà ông đang gặp phải.

 

Trong chuyện ngụ ngôn nầy, con đường chông gai trong rừng ví như ṿng luân hồi (samsara). Con đường chông gai của sự luân hồi là rất bất thường và khổ nhọc. Không dễ dàng một người tiếp tục cuộc qua cánh rừng sanh tử khó khăn và khắc nghiệt. Cái chết luôn luôn đi theo làm cho chúng ta không hạnh phúc, tuổi già cũng tạo ra những bất hạnh và bất an trong tâm. Cây leo là sự ra đời của chúng ta. Giống như cây leo tiếp tục lớn lên và quấn ṿng quanh những cây khác, cũng vậy sự ra đời của chúng ta tiếp tục chất chứa, nắm giữ và bám vào quá nhiều thứ không cần thiết ở đời. Hai con chuột trắng và đen ví cho ngày và đêm. Từ ngày chúng ta mới ra đời, ngày đêm trôi qua tiếp tục cắt ngắn thời gian sống của chúng ta. Những giọt mật là những khoái lạc trần gian mong manh nó lôi cuốn con người ở lại trong thế giới vô thường và không chắc chắn nầy.

Người đàn ông tử tế đi đến giúp đỡ chỉ con đường chính đáng ra khỏi t́nh trạng nguy hiểm là Đức Phật.

 

Kẻ nào nghĩ rằng sống ở đời để  vui hưởng cuộc sống thế gian là tốt đẹp hơn không cần phải cố gắng đạt đến Niết bàn, thật đúng như anh chàng điên cuồng từ chối sự giúp đỡ thoát khỏi t́nh cảnh nguy khốn của cuộc đời chỉ để nếm một tí mật ngọt vậy!

 

Seattle, August 8, 2004

Nguyeân Kim

Home