|
|
||
|
Một
mẩu chuyện của người Phi Châu kể lại
rằng: một người Ả Rập sống ở sa mạc có thói quen nằm sát xuống
đất, úp tai trên cát từng giờ lâu. Có người
hỏi tại sao làm thế, anh ta giải thích như sau:
"Tôi nghe sa mạc khóc v́ nó rất muốn
được làm một ngôi vườn xinh
tươi".
Sa mạc mong mỏi
được trở thành ngôi vườn, cũng thế
tâm hồn con người luôn hướng về
điều thiện. Khoảng cách giữa sa
mạc và ngôi vườn xinh tươi đó là
nước non, điều kiện thời tiết và
nhất là công lao của con người. Không có sự
chăm sóc của con người, sa
mạc vẫn tiếp tục là băi cát khô cằn. Cơi ḷng con
người sẽ măi măi là một sa
mạc cằn cỗi nếu nó không được vun
xới và tưới bằng cố gắng, phấn
đấu, hy sinh và t́nh yêu. Phải tốn biết bao là
kiên nhẫn, biết bao chống đỡ, biết bao
nghị lực, biết bao mồ hôi... để biến sa mạc của tâm hồn thành một khu
vườn tươi tốt... Sa
mạc tâm hồn của chúng ta sẽ khóc măi nếu chúng ta
không ra tay cày xới và vun trồng mỗi ngày.
