|
|
||
|
Unicode
ĐÊM GIAO
THỪA - TÊT
GIAP THÂN
Chùa Cổ Lâm, Seattle, 22-01-2004.
Tôi qua Mỹ đă
hơn 3 năm, mà ăn 4 cái Tết xa nhà.
Ba Tết đầu
tiên năm 2001, 2002 và 2003. Ăn Tết tại chùa Liên Hoa,
Olympia, WA.
Đây là một
ngôi chùa nhỏ, chưa có Thầy trú tŕ, nên mỗi lần có
lễ tết thường phải mời quư thầy ở
xa đến sinh hoạt hướng dẫn phật tử
trong các ngày lễ. Liên Hoa là chùa mà tôi đă đến sinh hoạt
nhiều nhất trong những năm mới đến xứ
Hoa Kỳ nầy, năm nay chùa đă có thầy Phước
Niệm mới ở VN. Qua làm trú tŕ hướng dẫn phật
tử tu học… nên Tết này tôi không về Liên Hoa nữa
mà ở lại ăn Tết tại chùa Cổ Lâm, Seattle,
WA.
Không khí Tết
bắt đầu đến sớm với Cổ Lâm, đầu
tháng chạp Quư Mùi đă nghe thầy trú tŕ và phật tử
bàn đến chuyện mua lá chuối, nếp và đâu xanh để
chuẩn bị nấu bánh chưng, bánh tét. Trước sân
và cổng chùa đă treo cờ, treo băng Mừng Xuân Giáp
Thân, gần cổng chùa có một cây tre màu tím cao độ
7 mét, giống như một cây nêu, mỗi năm có treo một
lá phan, sau rằm tháng giêng mới hạ xuống. C̣n hai tuần
nữa đến tết th́ một nhóm độ 10 ông bà
già và vài người trẻ đến chùa cùng nhau gói bánh, kẻ
lau lá chuối, người vút nếp để ngâm, người
nầu nhân đậu xanh, ngày sau th́ đén gói, đa số
những người lớn tuổi mới biết gói bánh
tét c̣n bánh chưng th́ dễ hơn v́ đóng mấy cái khuôn
bằng gỗ, rồi lót lá vào giữa bỏ nếp và nhân
rồi gấp lá cột lại là xong một cái bánh chưng
vuông vắn, nên các thanh niên cũng làm được. Gói một
ngày đến tối th́ được khoảng 100 cái bánh
tét, ngày sau gói được 120 bánh chưng, bỏ vào ba cái
thùng kẻm thật lớn để nấu suốt đêm
trên bếp gas, nhờ có vài thanh niên ở lại để
canh chừng lửa và đổ thêm nước, sáng mai th́
vớt bánh ra để bán. Một cái bánh chưng 4$, một
bánh tét 5$. Người ta đến mua rất đông, gói không
kịp để bán, ngày nào hết ngày đó, những ngày
cuối năm không có người gói nữa th́ hết bánh
không có để bán. Năm nay nhiều người về
quê ăn Tết nên thiếu người gói bánh.
“ Người Việt tha hương nhớ cội
nguồn,
Về quê ăn Tét
đón mừng Xuân.
Mùa Xuân đất
Việt mai vàng trổ,
Nắng ấm hoa
tươi nở nụ cười.”
Có một nhóm nấu
bún rêu, bún Huế, cháo nêm, chả, bánh cuốn… và bánh ḿ kẹp
nhân, toàn là đồ chay, để bán trong mấy ngày tết
cho khách thập phương đến viếng chùa mua ăn
tại chỗ.
Tối 30, lúc 7
gị lạy Sám Hối cuối năm, 10 giờ Gia đ́nh Phật
tử làm Văn Nghệ, các em múa, ca hát và múa Lân ngoài sân, mặc
dù trời lạnh cũng đă có người đến
xem, 11giờ cúng Giao Thừa, Lễ Vía Di Lặc.Sau buổi
lễ thầy truí tŕ và quư thầy phát bao ĺ x́ đỏ cho
tất cả những người có mặt trong buổi lễ,
đến ngày mồng 1,2, 3… những người đén
sau cũng có một trái quưt và 1 phong bao ĺ x́ màu đỏ, mỗi
bao có 1$. Đến 12 giờ 30 bắt đầu đốt
pháo, một tràng pháo nổ dài hơn 50 mét cột từ sân
chùa ra đến ngoài đường, khi dốt lên nổ
lớn kinh khủng, như là bom đạn nổ ầm ầm
trong thời chiến tranh vậy, nhiều người bịt
tai chạy trốn vào chùa hay là chạy thật xa, nhưng
mà trong sân và vườn chùa đông nghẹt người ta
la hét om ṣm, khói pháo bốc cao, mùi pháo nồng nặc, sau khi
tràng pháo dài nổ xong th́ dàn pháo bông trên đồi bắt đầu
bắn lên những chùm, những tia pháo hoa nhiếu màu , nhiều
h́nh dạng trông thật đẹp, ai cũng hoan hô cuời
la thích thú… Các anh trong gia đ́nh phật tử tŕnh diễn
buổi đốt pháo hoa trong 15 phút thật tài t́nh, đẹp
mắt… Cho đến 1giờ khuya mới chấm dứt
buổi lễ đón giao thừa, một số thanh niên ở
lại dọn dẹp sân chùa cho sạch sẽ. Bên trong chùa
bông hoa và trái cây trang hoàng thật phong phú xinh đẹp. Thầy
trú tŕ đă cho mua hơn 20 thùng quưt để làm quà ( Lộc
) năm mới cho phật tử và những người đến
chùa trên mỗi quả quưt có 2 câu chúc mừng năm mời
như là những câu bói Kiều vậy, nhưng ư nghĩa rơ
ràng nên không cần người đọc và giải nghĩa…Đêm
giao thừa có trên 2000 người tham dự. Sau đó mọi
người lần lượt vào chùa lễ Phật, và cầu
nguyện cho cá nhân,gia đ́nh, cha mẹ, bà con… an lành , mạnh khỏe may mắn
trong năm mới… Mọi người đều vui tươi
hớn hở, ai cũng hy vọng năm mới tốt đẹp
hơn năm cũ. Một điều đáng nói là đa số
người đến chùa trong mấy ngày Tết già trẻ,
nam nữ ǵ cũng xin xăm, hỏi công chuyện làm ăn,
sức khỏe trong năm mới … Có người c̣n t́m thầy
để nhờ giải nghĩa quẻ xăm nói ǵ nữa,
nhiều thầy giảng giải rất hay ho nghĩa lư, làm
nguời nghe vui ḷng và hy vọng. Nếu người nào rủi
ro gặp tôi mà hỏi th́ tôi sẽ hỏi lại, quư vị
có biết trong xăm là lời của ai nói, có bảo đảm
là đúng không, mấy năm trước quư vị đă
xin xăm rồi mà kết quả ra sao, đúng bao nhiêu phần
trăm? Chỉ có tin theo luật Nhân Quả của Đức
Phật dạy mà làm theo là chắc chắn nhất không bao
giờ sai, ḿnh tự làm chủ lấy đời sống
của ḿnh, gieo nhân ǵ th́ được quả nấy, ḿnh
làm điều thiện hay điều ác th́ chính ḿnh biết rơ nhất cần
ǵ mà hỏi ai…Và có ai giám bảo đảm lời giải
trong quẻ xăm là chính xác đâu ! Vậy mà con người cứ tin tưởng ,
lễ lạy cầu xin trước h́nh tượng đức
Phật Thế Tôn Đại Trí Tuệ ! Ai cũng muốn
sự dễ dàng có hạnh phúc, cầu xin sự ban phúc qua
sự cúng dường lễ lạy, ít tốn công sức,
tiền của mà được kết quả rất nhiều
về đủ thứ tiền tài, sức khỏe, công
danh sự nghiệp…bán buôn vốn một lời mười
! C̣n việc tu hành, giữ ǵn giới luật th́ khó nhọc,
kham khổ quá ít người chịu khó nhọc để
làm…Không chịu trồng cây mà cứ muốn ăn quả,
có phải là khôn ngoan quá đổi ! Không biết họ
có hiểu bổn phận người con Phật là ǵ, và nhớ
Tam quy là ǵ không ?
Đê tử tự quy y Phật, không quy y thiên thần
quỷ vật. ( Phật là bậc đại Giác ngộ )
Đệ tử tự quy y pháp, không quy y ngoại
đạo tà giáo. ( Pháp là đạo chân chánh )
Đệ tử tự quy y tăng, không quy y thầy
tà bạn ác. ( là bậc tu hành
thanh tịnh. ) (Quy
y là quay về nương tựa, học tập và làm theo lời
Phật , pháp, tăng chỉ dạy để tự ḿnh càng
ngày càng có trí tuệ sáng suốt thấy hiểu sự thật
của bản thân và xă hội nhân sinh…để t́m ra con đường
thoát khỏi cảnh khổ luân hồi sinh tử).
“ Hàng ngày an vui tu tập,
Pháp Phật nhiệm mầu.
Để mau ra khỏi luân hồi…”
Vậy mà ai cũng
muốn cầu xin được ở lại măi măi trong cái
nhà lửa tam giới này để hường thọ phước
báo nhơn thiên !!! Đó có phải
là hoài bảo của đức bổn sư Thích Ca Thế
Tôn khi ngài ra đời chăng ? Biết bao nhiêu tai họa
thảm khốc, tật bịnh, thiên tai, chiến tranh , hoạn
nạn xảy ra mỗi ngày trước mắt, trên khắp
thế giới không có nơi nào thanh b́nh yên ổn, những
bài học thực tế như thế cũng không đánh
thức nổi nhân loại biết thức tỉnh để
lo trau dồi đạo đức trí tuệ để tự
cứu ḿnh và giúp xă hôi bớt tối tăm tội lỗi,
th́ làm sao mong cầu đời sống có hạnh phúc được
!
“ Bao tội khổ trong đường ác trược,
V́ tham, sân, si, mạn gây nên…”
Sáng mồng 1
nhiều người, nhiều gia đ́nh cùng nhau đến
chùa lễ phật, chúc tết và mừng tuổi quư thầy.
Mấy gian hàng bán thực phẩm rất đông người
đến ăn, gia đ́nh phật tử cũng có một
gian hàng tṛ chơi quay số đi du lịch.. và có một
gian hàng bán sách và vật kỷ niệm…” Vui là vui tạm kẻo
mà,
Sau ba ngày Tết hóa ra dân cày…
Làm ăn
quên cả tháng ngày……..tiêu dao !”
Mấy năm
trước ăn tết ở chùa Liên Hoa Olympia, một ngôi
chùa nhỏ, không có nhiều người và nhiều cảnh
vui thú như thế nầy, bây giờ tôi mới tận mắt
thấy t́nh cảm con người Việt Nam đối với
ngày Tết cỗ truyền, ai cũng muốn hồi tưởng
lại quang cảnh ngày tết ở quê nhà, nên có một số
người về quê VN. Ăn tết , c̣n những người
không về được th́ đến chùa là nơi diễn
lại quang cảnh ngày xuân, làm cho ḷng người tha hương
bớt thương nhớ, bớt đau buồn … Đến
đây ai cũng vui vẻ quên đi cái nổi cô đơn
lạnh lùng trong ngày tết xa nhà xa quê hương xứ sở.
Dù trời mùa đông giá lạnh vô cùng, khác với tiết
xuân ấm áp ở Việt Nam, mà mọi người đều
d́u dắt đưa nhau đến chùa để gặp mặt
bạn bè thân hữu, nói lời chúc mừng năm mới,
chia xẻ với nhau tâm t́nh thương mến của kẻ
đồng hương. Nơi đất khách quê người….
“ Nơi đây đón Tết giữa mùa Đông,
Tuyết sương
băng giá lạnh khắp vùng.
Công việc ngày đêm
không ngơi nghỉ,
T́m đâu Xuân mới
giữa trời Đông ?”
Trong chánh điện chùa Cổ Lâm có 2 câu đối
thật hay, hợp t́nh hợp cảnh vô cùng :
“ Tết nhà thiền an nhiên vui ánh đạo, trầm
hương lăng đăng, trời xanh mây trắng tỏ đường
xưa.
Xuân đất khách
trầm mặc nhớ quê hương, sương tuyết
mênh mang, trúc biếc mai vàng hằn dấu cũ.”
Nhưng mà Phước
Thắng ơi ! văn chương chữ nghĩa là như
thế. Sự thật có lắm chuyện bẽ bàng… Nên Phước
Hạnh và Tâm Không vẫn nhớ bài thơ thời thơ ấu
xin nhắc lại làm quà :
“Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết giang,
Chưa đi đến đó hận muôn ngàn.
Đến rồi lại thấy không ǵ lạ,
Mù tỏa Lô Sơn sóng Triết giang.”
Thôi th́, giờ này :
“ Tôi đứng bên này Seattle lộng gió,
Nh́n về Đà Lạt bát ngát rừng thông.
Dù gió dù thông, tôi vẫn thấy ḿnh – nguyên sinh khốn
khó.
Mớ óc “đận đồn” bỏ ngỏ đục
trong.
Vẫn biết Đà Lạt hai mùa có mưa , có
gió.
Nắng ấm t́nh người, t́nh đạo
thâm ân.
Từ đó xuân về, đầu năm vọng
chúc
Mảnh đất thanh b́nh… măi măi cầu mong.”
Phước Hạnh – Tâm Không