|
|
||
|
Bờ
cỏ xanh xanh, một ngày hạ… Bây giờ là một
ngày hạ ấm. Nơi họ ngồi là một bờ
cỏ xanh…
Họ ngồi
đấy, xếp bằng trên bờ cỏ, xoay thành một
ṿng tṛn; một ṿng tṛn b́nh thản,
vững chải như những La Hán trong huyền
thoại xưa. Một
người nói… Những người kia cúi đầu, lặng im nghe. Một
người khác nói, người nọ lại rơi vào cơi
b́nh yên trầm mặc… Giọng rỗn răng như tiếng
chuông đồng ngân… Giọng nhẹ nhàng như tiếng lá rơi trên
ngôi đền xưa… Giọng thâm trầm như khói hương
qua trang sách cũ… Ḥa với
tiếng người
là tiếng gió bay trên trời
xanh… Mầu trời bao la… như sắc áo…
Họ, những
người giữ Tàng Kinh Các
của Vovinam, về đây, một ngày hạ ấm.
Không trống chiêng, không cờ quạt, những Hồng Đai
Việt Vơ Đạo ngồi trong nắng đơn sơ… Không rượu nồng thịt béo, những lănh tụ tinh
thần của Việt Vơ Đạo
hải ngoại gặp nhau… đơn sơ
như cuộc đời họ sống: một cốc nước suối mời nhau. Nước trắng, ḷng
trong, không sắc mầu giả dối.
Trái ngược với h́nh ảnh những “Hồng Đai” bóng mượt mà người ta thường hay gặp trong các buổi
lễ của Việt Vơ Đạo
hải ngoại. Những Hồng Đai về đây hôm nay là những vơ sư thật
sự của Vovinam: họ gân guốc vạm vỡ, và… khắc khổ, phong trần. Ba bốn mươi năm luyện vơ không ngừng
nghỉ, họ đă là những
người giữ vơ kinh… Trong một
Tàng Kinh Các xa xôi…
trên ngọn núi cao, ngút
ngàn suy tưởng. Họ là
những người
đời không biết đến.
Những người giữ
kinh vô danh!
Họ ngồi kia, tự tại,
điềm nhiên như những thiền sư trong cơn đại định… nắng mưa của trời đất, bạo ngược của nhân sinh, sự
tàn phá của
thời gian,… nào có làm
ḷng họ lay chuyển! Họ đang nói với
nhau về những ngày đă qua… Ngày đă qua có gió loạn trên đầu cờ…. Việt Vơ Đạo kỳ đă vượt qua ngàn cơn gió dữ.
Họ bàn với nhau
về những ngày sắp đến… ngày mai, và những
gió mưa sẽ đến.
Họ
là những người vô danh… Những Hồng Đai
giữ vơ kinh cho môn
phái là những
kẻ vô danh. Những viên gạch lót đường, những v́ sao quạnh quẻ!
Những Hồng Đai vô danh! Như những anh hùng vô danh
trong Việt sử… Họ rồi sẽ đi vào lịch
sử… như Đạt Ma xưa… một chiều qua sông… lẫn khuất trong mầu nắng tàn phai: một
chiếc giày cỏ trên vai….
hai bàn chân
đạp sóng.
Một gịng thơ…
xin tặng những người giữ vơ kinh.
Như một tiếng vỗ tay… trong
ngày hạ ấm.
Tân Xuyên
Tháng Tám năm 2005