|
|
||
|
Trong Mầu
Nắng B́nh Yên
Nhật Kư Của Một Huấn Luyện Viên
Trong mầu nắng b́nh yên…
Đồi xanh xanh, bờ cỏ chênh vênh… Người đứng thầm
th́ câu nhắn
gởi, ngọn đồi hoa xao xác giấc
mơ xưa. Người nằm vẫn nằm yên, giấc ngủ ngàn thu không
mộng mị. Người
đến mang một đóa hoàng hoa, hoa
vàng tươi mầu nắng. Người đón chào vẫn cười an nhiên tự tại, nét cười khắc trên mộ bia,
vẫn là nụ cười tươi… ngàn năm.
Vơ Sư Nguyễn
Văn Sen và Vơ Sư
Nguyễn Văn Vang ngồi xuống dùng bàn tay lau sạch mộ bia. Trên tấm
bảng đá đă trở mầu thời gian, chân dung thầy Nguyễn Văn Thư cười, nét tinh anh c̣n
hiển hiện.
Hai thầy Sen và Vang ngồi nh́n chân dung thầy Thư, trầm ngâm.
Vơ Sư Tiền
Triều Minh bước
lên dâng bó hoa hồng
vàng, hai ông rưng rưng
đón nhận; đặt trên mộ phần, như gởi theo ngàn
tưởng nhớ.
Ngày c̣n sinh tiền
thầy Nguyễn Văn Thư rất thích hoa hồng vàng, như thích tập vơ và truyền
giăng tinh thần Việt Vơ Đạo. Mấy mươi năm xa vắng,
bây giờ đến thăm, hai thầy Sen và Vang
vẫn c̣n nghĩ đến chút lăng mạn
của người xưa !
Vơ Sư Nguyễn Phi Hùng đốt hương, dưới sự điều khiễn của thầy Nguyễn Văn Sen, chúng
tôi tuần tự dâng hương. Thầy
Sen nói: “Cũng nên thắp
hương cho những người hàng xóm của
thầy Thư…” Chúng tôi theo lời thầy, đốt hết nắm hương c̣n lại, và đến
cắm đều trên những ngôi mộ lân
cận. Là nghĩa là t́nh, khi c̣n
sống cũng như khi đă
khuất, chữ
THƯỜNG LIÊN cũa thầy
Nguyễn Văn Thư thể hiện qua từng nén hương dâng.
Đồi Hồng Hoa, ngày nắng
đầu thu…
Chúng tôi đứng giữa đồi xanh, cuồn cuộn sau đồi là ngàn mây
trắng… Mây về lồng
lộng chiều nay,
mây cuộn tṛn giữa nắng. Trong nắng trong mây của một
chiều trên đất khách, thầy Nguyễn Văn Sen nhắc
lại lời dạy cũa Thầy Nguyễn văn Thư, từ bốn mươi năm xưa.... “Việt
Vơ Đạo là một nghệ
thuật sống.
Việt Vơ Sĩ Đạo là những người sống có dũng có
nhân có chung có thủy. Thầy đă nằm yên, nhưng lời dạy về sự thủy chung
nhân nghĩa của thầy đă được truyền rao về đến muôn nơi”.
Khói hương vẫn mờ quyện đầu cỏ xanh, Thầy Nguyễn Văn Vang, cây cỗ thụ
của Vovinam đứng ngang tàng trên đồi
cao, trong gió trong mây
trầm giọng khấn: “Anh Thư! Em đến
đây th́ anh đă đi
rồi…Em c̣n nhớ ngày
xưa…”
Ngày xưa, xa thật là
xa, anh em
đổ từng gịng mồ hôi luyện rèn với nhau…
Mấy mươi năm qua như một làn hơi!
Lời khấn nguyền trước mộ phần mang âm hưởng của một câu tự t́nh
tâm sự. Ba mươi hai năm cách biệt,
nay người em nghèo đến thăm, kẻ âm người dương hai cơi, chỉ c̣n một nỗi
ḷng nhớ thương. Chỉ
vậy thôi, vượt ngàn dậm đến đây thăm, chỉ vậy thôi: một đóa hoàng hoa, một nén hương, và một tấm
ḷng thương nhớ.
Trời vào thu, hoa
cỏ b́nh yên nghe người
kễ chuyện đời đă qua… cuộc sinh tử phù du! Bao nhiêu là
mộng là mơ, rồi cũng trắng tay về
đất.
Vơ Sư Tống
Minh Đường bước
lên, nhắc chuyện ngày vừa đến Mỹ, năm1980, đến
thăm thầy Thư. Mái đầu
thầy Thư đă bạc trắng, mà bồng đứa con trai đầu ḷng trên tay,
vừa đút sữa cho con, vừa hỏi thăm từng vơ sư c̣n
ở lại Việt
Nam. Nghe môn phái tan tác trong
những ngày sau 1975, thầy ngồi trầm ngâm. Như con đại bàng phải bó cánh
trong khung củi áo cơm
chật hẹp, giữa những ràng buộc thông thường của đời sống Mỹ, thầy ngại ngùng nói về
những ngày mai…
Nắng đă nghiêng trên đồi,
khói hương đă tàn bay theo gió.
Các vơ sư lừng
danh của Vovinam Việt Vơ Đạo vẫn đứng lặng yên. Bên cạnh các vơ sư là
vị hôn thê của Vơ
Sư Phi Hùng, cô vẫn đứng
yên, dáng cao gầy thanh
tú.
Một phút mặc niệm trên đồi xanh, một nghiêm lễ tạ từ người thầy đă khuất. Thầy nằm đây, đầu hướng về đỉnh đồi cao… Trên trời cao, muôn vầng
mây trắng!
Tân Xuyên
Đồi Hồng Hoa (The Rose Hill, California)
Ngày 23 tháng 9 năm 2006