|
|
||
|
|
TA VẪN C̉N
NGHE TIẾNG HÁT EM Ta vẫn nghe rằng em đó thôi, Ngoài kia sương gió gọi liên hồi, Em sao
như gió triền miên hát? Giữa chốn vô cùng huyễn mộng thôi. Suối vẫn c̣n reo tiếng gọi đồng, Của đời hoang dă giữa trời trong, Mà nghe
hơi nước mơn man đến, Trong ánh huy hoàng
trắng nước
gương. Em hăy
về trên đỉnh ái ân! Của đêm trầm lắng, ư thanh tân, Của bao ḥ hẹn
xa xưa cũ, Hẹn giữa vô cùng đêm bích vân. Này nhớ
em ơi! Chớ vội vàng! Hăy nhè
nhẹ bước,
chớ khua vang! Ḷng anh đang lắng hồn hoa cỏ, Nghe gió em về
đem hương
sang. Thượng Quân |
MƠ
LỊCH SỬ HUY HOÀNG Trong mê ngủ
sao mơ hoài lắm thế Mơ hoàng hôn rực
rỡ ánh b́nh minh, Mơ hoàng thành sụp
đổ bỗng uy linh Vùng trỗi dậy muôn binh hùng,
tướng mạnh. Mơ sông Hát một ngày quân dũng
mănh Voi Hai Bà
sầm sập giương ṿi cao: Quấn giặc Bắc quẳng thây đầy sóng nước, Bách Việt xưa hồi phục rực trăng sao... Quân Thát Đát
sợ run, chùn bước ngựa, Quay đầu về, rạp ngựa chạy truy binh, Hưng Đạo Vương uy dũng múa gươm linh, Phóng một kiếm diệt tan loài xâm lược. Ḱa tiếng bước âm thầm, nhanh như gió, Quân Quang Trung
ngạo nghễ đạp muôn thành, Quân Măn Thanh
gục chết ngập rừng xanh, Trả lại hết những ǵ Ṇi Bách
Việt. Ta mơ thấy tổ tiên xưa uy dũng, Nay cháu con uy vũ
hiên ngang, Đuổi giặc Bắc về tận vùng băng giá, Lấy lại giang sơn Bách Việt huy hoàng. Thượng Quân |