|
KHUẤY
ÐỘNG HƯ VÔ
Mây xám giăng giăng về trước ngõ
Ngỡ rằng tự tại lại buồn lo
Thương người,
thương cành hoa trước gió
Buổi chia tay thấp thỏm dặn dò
Biết đến
bao giờ ta gặp lại
Ðời người
lầm lũi kiếp sinh nhai
Âu Á vần xoay trôi đi
mãi
Tiếng vó câu thảng thốt lạc loài
Quảy gánh hành trang về
xóm cũ
Tình người hư thực khói sương thu
Một mai nhắm mắt như cầm thú
Cồn hoang rồng dậy xóa thân cù
Vùng vẫy trùng khơi mưa hải đảo
Biển chiều rờn rợn sóng lao xao
Gót chân son trẻ tung tăng sáo
Dẫn đến phôi pha nhạt
má đào
Thôi hãy cùng nhau vui
hạnh ngộ
Bọt bèo tan hợp, lá xanh khô
Kẽ đá tàn đông cành hoa trổ
Khuấy động
hư vô, một nấm mồ...
|
BÓNG
THU XƯA
Mênh mang trời
đất võ vàng
Rụng rơi chiếc lá trên ngàn ai
hay
Gió thu xào xạc heo may
Ngậm ngùi lã chã chia
tay lìa cành
Phủ lên nấm mộ còn xanh
Cuộc tình vừa mới trổ cành đơm hoa
Chiều nao nhặt nắng quan hà
Vẽ đôi bướm mộng lên tà áo
bay
Yêu thương vẫn mãi còn đây
Se tơ kết tóc nghĩa dày ơn sâu
Chuyện người
cất bước
qua cầu
Cũng là cồn cát biển dâu đời thường
Một mình soi bóng tà
dương
Dưới chân đồi khúc khuỷu đường
chung đôi
Mùa thu về lại đây rồi
Bóng thu xưa... vẫn phương trời xa xăm
Lá rơi từng chiếc âm thầm
Giọt buồn lây lất tuôn đầm đìa tuôn
Gió đem mây trả về nguồn
Tích xưa đem dịch nên tuồng gởi ai...
|