|
|
||
|
Nếu
Quê Hương Là Mẹ,
Ai Sẽ
Là Cha ?
Tâm bút Trần Trung Đạo
Quê hương mỗi
người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Đó là bốn câu kết trong bài thơ Bài Học
Đầu Cho Con của nhà thơ Đỗ Trung Quân. Đỗ Trung Quân là một nhà thơ trẻ, sinh
ra và lớn lên ở miền Nam, cùng thế hệ với
tôi. Sau 1975 tôi thường nghe giới sáng tác gọi
anh ta là nhà thơ thanh niên xung phong v́ nghe đâu anh có đi
thanh niên xung phong th́ phải.
Trước hết, tạm thời loại bỏ
yếu tố thời gian và không gian trong bài thơ để
chỉ đọc bài thơ bằng một cảm xúc chủ
quan.
Bài thơ rất cảm động, mặc dù chỉ bốn
câu chót mà tôi vừa trích dẫn được gọi là rất
hay c̣n những đoạn khác, thật ra, chỉ là để
dọn đường cho kết luận "Quê
hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi
thành người" của anh. Thế nào là thơ hay, thế
nào là thơ dở cho đến nay vẫn c̣n là một vấn
đề tranh căi. Mỗi nhà thơ đều có quan niệm
riêng của họ về sáng tác và về nghệ thuật.
Do đó, mỗi nhà thơ hay mỗi trường phái của
những người làm thơ, có một định nghĩa
riêng về thơ hay, thơ dở. Hỏi cụ
Cao Tiêu th́ có thể cụ không trả lời giống
như khi hỏi nhà thơ Du Tử Lê.
Theo tôi, thơ hay là thơ phải sống, phải có tâm hồn,
phải trong sáng, phải có tư tưởng, có chiều
sâu, phải nói lên một cái ǵ đáng nói. Bốn câu thơ
của Đỗ Trung Quân hội đủ điều kiện
theo quan điểm riêng của cá nhân tôi.
Thơ anh trong bài nầy rất b́nh dị, nhẹ
nhàng nhưng sâu sắc. Đọc bốn
câu của Đỗ Trung Quân, dù bạn đang làm bất cứ
chuyện ǵ cũng phải dừng lại một chốc
lát để suy nghĩ về mẹ, về quê
hương, đất nước.
Khi đọc bài thơ Bài Học Đầu
Cho Con của Đỗ Trung Quân lần đầu cách
đây khá lâu, tôi xúc động lắm. Tôi ra
ngồi một ḿnh trên chiếc ghế đá dọc bờ
biển Boston. Trong khoảnh khắc bàng
hoàng đó, bài thơ mang tôi đă trở về quê
hương. Tôi thấy ḿnh đang đứng
nghe tiếng nước vỗ bên chân cầu Vĩnh Điện.
Tôi thấy ḿnh đang tinh nghịch ngồi chễm
chệ trên cây khế sau vườn. Hồi xưa cây
khế sinh trái chua lắm nhưng hôm đó bỗng dưng
trở thành ngọt lịm. Tôi thấy ḿnh
đang thả diều trên đồi cỏ, giữa rừng
sim tím ngắt với cô bạn gái học tṛ lớp bảy.
Không giống như ngày nào tôi là cậu bé rụt rè nhút nhát,
hôm ấy tôi bạo dạn hơn nhiều. H́nh như tôi
c̣n dám cầm tay cô bé nữa, chỉ có
điều tôi vẫn không dám nói những điều tôi hằng
muốn nói.
Quê hương tôi đẹp lắm. Sông Thu Bồn, cầu
Thủy Tú, băi Mỹ Khê, ḥn Non Nước, núi Ngũ Hành,
đèo Hải Vân, động Thiên Thai, phố Hội An,
thành Đà Nẵng, v.v... Chao ôi, chỉ cái tên
thôi đă nghe rung động ḷng người. Và những
người con gái của quê hương tôi cũng đẹp
hơn con gái của bất cứ một nơi nào mà tôi
đă đi qua. Đồng bào tôi sống bằng nghề dệt
vải, dệt lụa nên đàn ông con trai th́ thường
mặc áo quần may bằng vải, gọi là vải nội
hóa hay vải ta, và đàn bà con gái th́ mặc
áo quần may bằng lụa. Một lần ở trường
Trần Quư Cáp, Hội An, bọn chúng tôi trai gái cùng đi học
về th́ chẳng may trời đổ mưa như tát
nước. Chiếc áo dài bằng lụa mỏng đă vô
t́nh đồng lơa một cách tội lỗi với cơn
mưa để phơi bày thân thể của cô bạn học.
H́nh ảnh dễ thương tuyệt vời đó đă
đọng lại trong thơ tôi:
Em
về phố cũ chiều mưa lớn
Vóc ngọc ngà phơi dưới lụa hồng
Ta như giọt nước mùa mưa ấy
Đă cuốn trôi về trăm nhánh sông
(Mưa Phố Hội, thơ Trần Trung Đạo)
Và dĩ nhiên trên chiếc ghế đá bên bờ
biển Boston, tôi cũng gặp lại người đàn
bà đă mang tôi vào cuộc đời nầy, đă dạy
tôi làm thơ và dạy tôi thương yêu nhân loại. Mẹ tôi cười. Mẹ tôi ăn trầu nên khi cười hàm răng của
bà đen lánh. Da mặt nhăn nheo theo cuộc
đời vất vả của bà nhưng đôi mắt vẫn
chứa đầy những tinh anh và hiền dịu. Lâu lắm rồi tôi mới thấy mẹ cười.
Ví
mà tôi đổi thời gian được
Đổi cả thiên thu tiếng mẹ
cười.
Đổi
cả thiên thu tiếng mẹ cười.
Câu thơ tôi viết năm nào thay cho lời cầu
nguyện măi tới hôm đó tôi mới biết quả là
linh nghiệm v́ mẹ tôi đă cười.
Nhớ lại trước ngày ra đi, tôi
mướn xích lô từ ngoài cửa sông Sài G̣n chạy về
thăm mẹ lần cuối trong cơn mưa tầm tă. Mẹ tôi lấy
khăn lau khô mái tóc cô hồn dài gần tới vai của
tôi, vừa mắng nhẹ: "Qua đó không biết ai mà
nhắc con đi hớt tóc mỗi tháng đây nữa". Tôi thật là tệ. Không nói với mẹ
điều ǵ ngoài ba tiếng "con đi nghe". Chỉ có thế rồi tôi đi. Tôi đi xa quê hương mang tâm trạng của một
kẻ bị đuổi xô, khinh rẻ hơn là tâm trạng
của một kẻ đang đứng trước một
chọn lựa đớn đau đầy luyến tiếc.
Tôi không có chọn lựa nào cả, chỉ
mong đi cho lẹ, chạy cho xa. Đi
không ngoảnh mặt nh́n mẹ lần cuối, không kịp
vuốt tóc đứa em đang khóc rưng rức sau nhà.
Lẽ ra hôm đó tôi phải ôm hôn giă từ mẹ hay xin một
chiếc áo cũ của bà để mỗi đêm trên xứ
người c̣n nghe lại chút hơi ấm thơm
tho của ḷng mẹ. Tôi đă không làm thế.
Để rồi, khi qua đảo Palawan, nhớ mẹ, nhớ
em, tôi làm thơ tự hỏi:
Mẹ
tôi giờ nầy c̣n khóc nữa hay không
Hay cố ngủ để chiêm bao giờ hạnh ngộ
Em tôi đứng thập tḥ trên góc phố
Đợi anh về dù chỉ mới ra đi
Người
con gái tôi yêu ở tuổi xuân th́
Có về lại, một lần, thăm phố vắng
Sài G̣n bây giờ trời mưa hay nắng ....
(Bài
Thơ Tháng Tư, thơ Trần Trung Đạo)
Mười mấy năm sau, những vần
thơ của Đỗ Trung Quân đă làm tôi nghĩ về
quê hương như là mẹ.
Quê
hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
(Bài Học Đầu Cho Con - Đỗ Trung Quân)
Vâng, Đỗ Trung Quân viết đúng, quê
hương mỗi người chỉ một. Việt
Nam là quê hương của tất cả chúng ta. Không
có quê hương của người quốc gia hay quê
hương của người cộng sản. Không có quê
hương tư sản hay quê hương vô sản. Quê hương vẫn c̣n có đó và sẽ măi măi
c̣n đó cho ngàn đời sau. Quê
hương là mẹ. Trong ḷng mẹ không có hận thù,
không có xích xiềng, không có lao tù ngăn
cách. Mẹ là mẹ của tất cả chúng ta cũng
như Việt Nam là quê hương của
tất cả chúng ta.
Thế nhưng, tại sao tôi, các bạn và cả
hai triệu người Việt khác đều đă bỏ
quê hương mà ra đi. Ai cũng có thể trả lời
được, chúng ta ra đi v́ tự do. Quê
hương đẹp và đáng yêu nhưng không thể ở
lại. Quê hương thật sự mà
chúng ta đang có không phải là quê hương như Đỗ
Trung Quân đă viết.
Quê
hương không bao giờ đủ nghĩa nếu sống
trên một quê hương mà ở đó con người bị
đối xử như con vật. Sống trên một quê
hương mà ở đó con người không có quyền
nói những điều họ muốn nói, hát những bài
hát họ yêu thích, viết những ḍng thơ họ muốn
viết. Hai mươi bảy năm qua, những người
Cộng Sản đă mang chiếc áo độc tài vong bản
choàng lên thân thể đau thương, ốm o, gầy guộc
của mẹ Việt Nam, biến thánh địa của
thương yêu thành một ngục tù của thù hận. Đỗ Trung Quân chẳng lẽ không thấy ra
điều đó. Phần đầu của bài
thơ Bài Học Đầu Cho Con của Đỗ Trung
Quân:
|
Quê hương là ǵ hở mẹ Quê hương là chùm khế ngọt Quê hương là con diều biếc |
Quê hương là cầu tre nhỏ Quê hương là ṿng tay ấm Quê hương là vàng hoa bí |
Mặc dù bài thơ được viết sau
1975 nhưng bối cảnh của bài thơ thuộc về
một thời xa xôi trong kư ức của cựu học
sinh Petrus Kư Đỗ Trung Quân. Thời c̣n những
đêm trăng tỏ, c̣n những hoa bí vàng. Thời mà cuộc chiến chưa trở nên ác liệt.
Thời mà bộ chính trị đảng CSVN
chưa quyết định "giải phóng miền Nam bằng
con đường vũ lực". Thời
mà Hồ Chí Minh và nhà cầm quyền Hà Nội chưa xua tuổi
thơ miền Bắc lên đường đi giết tuổi
thơ miền Nam.
Tuổi
thơ Việt Nam sau 1975 làm ǵ có thời gian để leo
lên chùm khế ngọt, để thả con diều biếc,
để thảnh thơi đường về rợp
bóng vàng bay như Đỗ Trung Quân đă viết. Các em
không có đủ th́ giờ để làm "kế hoạch
nhỏ", để "học tập năm điều
bác Hồ dạy" th́ lấy đâu thời gian mà nh́n hoa
cau rụng trắng ngoài thềm.
Tuổi
thơ Việt Nam sau 1975 là tuổi thơ của những
buổi trưa sắp hàng chờ từng chén cơm thừa
canh cặn trong các cửa hàng ăn uống.
Tuổi thơ Việt Nam sau 1975 là tuổi thơ của
đói khát trên vùng Kinh Tế Mới, là tuổi thơ đứng
tiễn đưa cha lên đường đi vào những
trại tập trung xa xôi không hẹn ngày về, là tuổi
thơ của những ngày lao động
đào kinh, đắp đập. Tuổi thơ Việt
Nam là đám trẻ đáng thương mà tôi đă gặp ở
khu kinh tế mới Đồng Xoài, Bù Đóp, Bù
Đăng mà tôi có viết trong bài thơ Những Ngày Ở
Lại Sài G̣n:
Những
ngày tôi sống ở đây
Tôi đă đi qua những con đường cháy nắng
Những con đường không một bóng cây xanh 
Kinh tế mới Đồng Xoài, Bù Đóp, Bù Đăng
Những đứa trẻ mồ côi
Không quần ngồi giữa chợ
Cúi nhặt từng vi cá đuôi tôm
Hỏi
cha mẹ em đâu
Em nh́n lên hướng núi
Hỏi về đâu đêm nay
Em nh́n mây không nói
Tôi muốn ôm chặt lấy em
Để nói với em lời tạ tội
Khổ của em là lỗi của chúng anh
Những con chim đầu đàn găy cánh
Những ngày tôi sống ở đây
Các em tôi ngày hai buổi ôn bài chính trị
Đảng dạy các em phải yêu chân lư
Chân lư là đường đảng đă vạch ra
Đảng dạy các em phải yêu sự thật
Sự thật là ǵ đảng đă dạy ta
Hai buổi sáng chiều tiếng trẻ ê a
Các em tôi học để thành người Cộng Sản
Ôi tâm hồn các em
Những tâm hồn buổi sáng
Đẹp vô cùng như những giọt sương mai
Những con bướm vàng đang nhởn nhơ bay
Chúng cố biến các em thành sâu bọ
Trên cổ các em những chiếc khăn quàng đỏ
Em hiểu nghĩa ǵ không: là máu của đồng bào
Có một ngày em sẽ biết tại sao
Em sẽ biết thế nào là gian dối
Em sẽ hiểu thế nào là phản bội
Những ngày tôi sống ở đây
Tôi đă đi qua những ḍng sông nước đục
Sông Bạch Đằng
Cầu Ông Lănh
Bến Chương Dương
Những thiếu nữ Việt Nam
Tuổi mới độ mười lăm
Đứng bên đường đợi khách
Hát vu vơ những lời than trách
Vẫn thấy vô tư như tuổi học tṛ
Mai các anh về xây lại tự do
Ta sẽ biến những trại tập trung
Trở thành trường học
Đứng nh́n các em sắp hàng vào lớp
Sẽ không bao giờ trễ lắm đâu em
Đời các em vẫn một màu xanh
Sẽ măi đẹp như những tờ lụa trắng.....
(Những Ngày Ở Lại Sài G̣n - Trần Trung Đạo)
Quê hương là mẹ.Vâng. Nhưng
chỉ có mẹ thôi th́ cũng không đủ nhân tố
để làm nên một cuộc đời khác, không đủ
yếu tố để tạo nên hạnh phúc. Mẹ có đó c̣n cha th́ đâu. Theo
tôi, cha chính là Tự Do. Cha quan trọng, cha đáng yêu
và đáng thương như con gà trống ốm trong
thơ Trần Hoài Thư khi anh viết về cha của
anh:
Bao
năm sau, tôi cũng đành bỏ Huế
Con gà kia, già quá, sao cam
Chiếc áo lương đen, chiếc áo thọ đường
Chiếc áo xám, chiếc dù đen, đă mất
Tháng ba, ba xa, nằm trong ḷng đất
Tháng tư tôi lên đồi núi gào kêu
Quê người đây, mây lũng nặng ban chiều
Tôi ôm mặt biết thêm đời mất mát.
(Giữ chút mong manh, Thơ Trần Hoài Thư)
Tôi đă bỏ mẹ đi t́m cha. Hai
triệu người Việt Nam cũng đă bỏ mẹ
đi t́m cha. Tiếng gọi của cha hay sự thôi
thúc của tự do đă làm bao nhiêu triệu con người
trên thế giới đă và đang sẵn sàng để chết
v́ hai chữ thiêng liêng đó. Chúng tôi theo
cha nhưng không quên mẹ, sẽ không bao giờ quên mẹ.
Chúng tôi đi nhưng nguyện sẽ trở
về với mẹ. Ngày nào mẹ có cha, như quê
hương có tự do, th́ quê
hương mới thật sự là một nơi để
sống và để chết. Có quê hương mà không có tự
do giống như có mẹ mà không có cha như ông bà ta thường
nói "Con không cha như nhà không nóc". Nghĩ
như thế, cơn xúc động v́ bài thơ của
Đỗ Trung Quân bỗng dưng lắng xuống. Tôi đứng dậy, rời chiếc ghế
đá, để tiếp tục hành tŕnh ḿnh đă và
đang đi.
Trần
Trung Đạo