Vol. 22  9/2004                                                                                               4th year edition

Editor-in-chief:  Ñoă Hoaøng Nghóa    phutavanthu@yahoo.com 

 

 

Trở Lại Victoria

 

Tôi có nhân duyên đến Chùa Vạn Hạnh, Victoria, BC. Canada cách đây 2 năm.

 

Victoria là một ḥn đảo lớn của Canada, nắm sát biên giới nước Mỹ. Về mùa Hè thời tiết tốt, có nắng ấm khí hậu mát mẻ, và có nhiều phong cảnh đẹp, nhiều viện bảo tàng … nên rất nhiều du khách đến thăm viếng.

 

Sáng thứ ba, 17 – 8- 04. Anh Thuyết chở tôi đi đến bến tàu Victoria Clipper, hôm qua anh đă mua vé để anh cùng với tôi đi Victoria. Anh chỉ thăm viếng Victoria trong một ngày thôi, nên gởi xe trong nhà parking của hảng tàu Victoria Clipper, để chiều về lại khỏi cần người đến đón.

 

Qua trạm kiểm soát hải cảng, hành khách xếp thành hàng dài để lên tàu; về mùa đông ít khách du lịch nên mỗi ngày chỉ có một chuyến tàu đi Victoria, bây giờ mùa hè mỗi ngày có ba chuyến đi về Victoria mà khách vẫn rất đông, tàu có hai tầng  tầng trên có 80 ghế, tầng dưới có 120 ghế, những chiếc ghế nệm rộng răi, giữa hai hàng ghế đối diện có một cái bàn để khách dùng, trong tàu có một quầy hàng bán thức ăn và nước uống, c̣n café vơí đường và cheese th́ uống miễn phí (free). Chung quanh tàu có cửa kính để mọi người có thể nh́n xem phong cảnh chung quanh. Xa xa là những dăy núi, những ḥn đảo nối tiếp nhau, có những thành phố xóm làng ở ven bờ biển. nhà cửa không cao lớn nhiều tầng như các thành phố lớn. Nh́n ra cửa sổ, sẽ thầy những tàu hàng qua lại, những đàn chim biển, nổi bập bềnh trên sóng nước, khi có tàu chạy ngang qua chúng nó bay vụt lên, có những con lại lặn xuống nước, có vài con lại bay theo, có khi 2 - 3 con cùng bay theo tàu như là muốn chạy đua vậy. Trên những mảng rong biển lớn có những đàn chim đang đậu nghỉ ngơi. Thỉnh thoảng cũng thấy vài con bươm bướm chập chờn bay trên mặt biển hay trên đám rong rêu, không hiểu làm sao mà những con bướm yếu ớt mỏng manh  nầy sống được giữa biển khơi mênh mông đầy sóng gió như vậy. Lại có những con cá voi (whale) và cá heo (dolphin) thỉnh thoảng nhảy lên và bơi theo sau chiếc tàu, những người muốn xem cá th́ ra phía sau đứng ngoài tàu dùng ống ḍm để nh́n. Vài người c̣n quay phim và chụp h́nh nữa.

 

Clipper là loại tàu tốc hành chạy nhanh gấp đôi tàu hàng là loại tàu lớn hơn, có thể chở 200 xe du lịch và 2000 hành khách, chạy từ Seattle qua Victoria mất 5 giờ, c̣n tàu clipper chỉ chạy trong 2 giờ 30 phút , hải cảng này có đến 70 bến tàu (pier) đi khắp nơi…

 

Chúng tôi đến bến Victoria lúc 10 giờ, có cô Quảng Ngọc đón về nhà thăm ông cụ thân sinh của Quảng Ngọc đă 94 tuổi, sức khỏe yếu hơn lúc trước nhưng vẫn tỉnh táo minh mẫn, có trí nhớ tốt không quên mặt con cháu và người quen, cách đây trên 2 năm tôi có đến thăm một lần mà bây giờ cụ vẫn c̣n nhớ, hàng ngày cụ vẫn thường xuyên niệm Phật, nghe kinh băng tụng, khi cảm thấy sức khỏe yếu kếm, cụ đă gọi tất cả con cháu lại, gồm có 6 người, 2 con trai và 1 con gái ở Canada và cả 2 người con trai và 1 người con gái ở Việt Nam qua thăm để dặn ḍ những việc cuối cùng, có 3 điều cụ khuyên các con là -anh em phải sống thuận ḥa, -biết tu hành,- bỏ hút thuốc và uống rượu. Và cụ nói bây giờ già yếu quá rồi sẵn sàng ra đi về cơi Phật, không c̣n luyến tiếc ǵ nữa.

 

 Chúng tôi hỏi thăm ông cụ, uống nước rồi cô Quảng Ngọc lái xe đưa đi xem các viện bảo tàng với 2 người anh trai ở Viêt Nam mới qua, v́ chiều nay anh Thuyết phải trở về lại Seattle chuyến tàu lúc 5:30 PM để ngày mai đi làm việc. Trước hết đến thăm Viên Bảo Tàng Có những Tượng h́nh bằng sáp (Wax Museum), vào cửa phải mua vé mỗi người 18 dolla Canada, mới vào cửa đă thấy mấy người bằng sáp đứng chào và một ông già mang kính ngồi trên ghế đang đọc sách, thoạt mới nh́n trông giống như người thật, nét mặt, màu da, cử chỉ, dáng người rầt giống người đang sống; bước vào căn pḥng thứ nhất giống như một sân khấu rộng răi tập họp tất cả những nhân vật điển h́nh quan trọng, h́nh ảnh lộng lẫy huy hoàng của hoàng gia Anh, các vị vua chúa, nữ hoàng, công chúa , thái tử, cung phi… đứng ngồi tươi cười xinh đẹp và sinh động như là ngày hội vậy, những pḥng hai bên th́ có tượng h́nh các vị tổng thống Mỹ, các vị tướng danh tiếng của Anh, Pháp, Mỹ, những nhà bác học, nhà văn, thi sĩ, những tài tử, ca sĩ nổi tiêng thế giới đều có mặt, các vị giaó chủ trên thế giới cũng hiện diện nơi đây, mỗi người một vẻ, vang bóng một thời nhưng giờ đây tất cả đă ra người thiên cổ.  Đặc biệt là vùng kinh sợ, nơi đây diễn tả lại cảnh tra tấn, độc ác dă man trong các nhà tù, cảnh chặt đầu có một tù nhân tử tội đang đặt đầu trên máy chém, dưới máy chém có một cái giỏ đựng mấy cái đầu người mới bị chặt, cái hai cái máu c̣n tươi, tṛng mắt c̣n liếc qua lại như muốn nhắn nhủ điều ǵ đó mà không nói được!, c̣n một cái đầu thỉnh thoảng nẩy lên rơi xuống như đang c̣n sống, chưa chịu chết hẵn… Ai yếu bóng vía thấy cảnh rùng rợn nầy cũng sợ hăi không dám nh́n. những pḥng khác th́ có máy kéo tay chân người ra bốn bên như sắp đứt rời khỏi thân vậy, có người th́ đang bị treo cổ lưỡi le ra, tay chân buông xuội, treo lơ lững giữa  pḥng, có những tù nhân chết đă lâu ngày bị chuột leo lên ḿnh cắn xé, có một h́nh phạt ghê gớm là một người bị cột chặt tay chân vào 4 góc phía trên ngực và bụng có một lưỡi dao to lớn chạy lên xuống xẻ dọc thân thể ra làm hai phần máu me ướt đẫm áo quần…Nơi đây chẳng khác ǵ chốn địa ngục được mô tả trong kinh sách vậy. ai vào đây cũng phải giật ḿnh thức tỉnh đôi chút, nếu ḿnh gặp phải thân phận, phải chịu cảnh đau đớn cùng tột nầy th́ làm sao? Huống ǵ là nơi địa ngục cảnh trừng phạt tội nhân c̣n ghê gớm hơn muôn ngàm lần nữa! 

“Hay đâu địa ngục, thiên đàng là đây!”

 

Ai mà hay được th́ phải nên tỉnh thức sửa đổi ngay hành vi, lời nói , tư tưởng của ḿnh cho lành mạnh, tránh xa điều ác, nguyện làm việc lành, mới thoát khỏi chốn ngục h́nh tăm tối khổ đau nầy.

 

Nam Mô A Di Đà Phật! Chúng con nguyện văng sanh về Tịnh Độ…

 

Ra khỏi viện bảo tàng người sáp tinh vi, trải qua những cảnh tượng vui buồn kinh hăi, như mới tỉnh một giấc mơ… Bây giờ là 1 giờ trưa rồi, chúng tôi mua mấy cái bánh ngọt, t́m chỗ ngồi mát trong công viên để ăn bữa trưa, đây là một vườn hoa của khách sạn hoàng gia (Empire Hotel) đối diện với bến tàu, khách sạn lớn nầy có 7 tầng, sơn màu vàng đậm, quanh tường có dây leo bám chặt, tạo thành một bức tường màu xanh lá cây, bên cạnh có một vườn hoa để du khách dạo chơi, vườn nầy trồng rất nhiều loại hoa khác nhau, đặc biệt có một dàn hoa hồng, dưới dàn hoa này có ghế ngồi để xem hoa và ngửi được mùi thơm hoa hồng, chúng tôi đến ngồi lại đây để ăn bữa trưa, ăn xong tiếp tục đi xem Viện Bảo Tàng Hoàng Gia Anh (Royal BC Museum), trên đường phố chúng tôi thấy rất nhiều chậu hoa nhiều màu treo trên những cây cột cao, suốt dọc theo các đường phố, hàng ngày có người săn sóc cắt tỉa và tưới hoa, mỗi mùa hè khi du khách đến nhiều thành phố trang hoàng hoa khắp nơi, đi dâu cũng thấy hoa tươi đẹp rực rỡ, có những chiếc xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy như là xe vua vậy, yên cương bóng láng, cài hoa hai bên xe và đầu ngựa, con ngựa kéo xe ở đây to gấp ba lần con ngựa chúng ta thường thấy ở Việt Nam, nó to lớn dềnh dành như con voi, kéo xe đi giữa đường phố bệ vệ như đi diễn hành đưa khách du lịch đi khắp thành phố xem cảnh, những xe ngựa lớn chở trên 10 người thí có 2 ngựa kéo (xe song mă). Cũng có những người lớn và cả học sinh, sinh viên mùa nhân mùa nghỉ hè, muốn làm cho có tiền th́ thuê những chiếc xe như xe xích lô, mà chỗ ngồi đạp ở đằng trước, mỗi xe chở được 2 người, cũng trang hoàng đẹp để chở du khách đi dạo quanh thành phố, họ thuê xe mỗi ngày, chiều lại về trả cho chủ. rất nhiều cô sinh viên trẻ đẹp cũng đạp xe xích lô nầy và rất đắt khách, họ thích vừa đi chơi vừa nói chuyện với hướng dẫn viên xinh tươi nầy. Chen chúc giữa phố xá đông đúc có những chiếc xe bus 2 tầng chở người đi lại khắp nơi…. Các cửa hàng ăn uống hai bên đường tấp nập khách ra vào, có những quầy hàng bán đồ kỷ niệm của những người da đỏ, là dân bản xứ, trước khi người Anh , Pháp và Mỹ t́m ra châu Mỹ họ là chủ nhân, nhưng bây giờ đă thành người thiểu số, tại Canada cũng như ở Mỹ dân da đỏ được hưởng nhiều ưu đăi trong cuộc sống, nhưng họ vẫn bị hủy diệt dần dần, v́ nếp sống xưa không phù hợp với cách sống máy móc, cơ khí hiện đại của dân tây phương, bởi vậy họ sống đời nghèo nàn không văn minh phát triển như các dân tộc khác được, giống như dân tộc Chàm (Chiêm Thành) ở Việt Nam vậy, họ sống tập trung với nhau trong những ngôi làng nhỏ bé, làm nghề săn bắn , chài lưới, trồng trọt, chăn nuôi, chứ không biết mở mang kỷ nghệ nhà máy, cơ xưởng để sản xuất lớn, cho nên măi măi nghèo khó…

 

Đến Viện Bảo Tàng Hoàng Gia Anh, hôm nay là ngày thứ ba, không phải là ngày nghỉ, vậy mà người ta đă sắp thành hàng dài trước quầy bán vé vào xem, người bán vé nói có thể phải đợi 1 giớ sau mới vào được, v́ đông người quá, Đây là một ṭa nhà lầu ba tầng, có nhiều khu vực triển lăm khác nhau, hôm nay có buổi triển lăm đặc biệt về Những Sự Huyền Bí của Ai Cập (mysteries of Egypt) nên người ta đi xem thật đông, vào cửa mỗi vé 20 dolla Canada, mà phải sắp hàng đứng đợi cả giờ mới mua được vé, sau khi mua vé xong chúng tôi theo chỉ dẫn lên lầu hai, hai gịng người lên xuống như nước chảy, mới bước vào pḥng đầu tiên người gác xem vé rồi giao cho mỗi người một cái máy cầm tay để khi đến trước h́nh ảnh hay bức tượng nào thí có số riêng và bấm số lên và riêng ḿnh nghe giọng nói kể cho biết lịch sử của nó bằng tiếng Anh, v́ vậy ai muốn t́m hiểu th́ nghe riêng không có người thuyết tŕnh, và ai cũng im lặng không có nói chuyện ồn ào, v́ dù cho nhiều pḥng rộng liên tiếp nhau nhưng người xem đông quá, nếu nói chuyện th́ sẽ nóng lắm và thiếu không khí. Với con mắt b́nh thường th́ chẳng thấy thích thú ǵ lắm, v́ phần nhiều là những bức tượng, những bức họa, những cái đầu tạc bằng đá to gấp năm mười lần đâù ngựi thật của các vị vua, hoàng hậu hay các vị thần Ai Cập, trong các kim tự tháp, bị đập bể nát không c̣n nguyên vẹn, những cái ḥm ướp xác, được trưng bày trang trọng… Nếu cho ḿnh chắc cũng chẳng muốn đem về làm ǵ, vậy mà người ta nghe nói đến xứ Ai Cập  huyền bí là đổ xô nhau vào xem cho biết, thực ra những thứ nầy chỉ để cho những nhà khảo cổ nghiên cứu mà thôi! Đáng chú ư là xác ướp của một đứa bé 10 tuổi, cả người quấn trong những lớp vải thô củ xa xưa cách đây trên 2000 năm, c̣n cái đầu đưa ra ngoài, màu đen sẫm, hé ra mấy cái răng trắng hếu, nằm trên bàn trong lồng kính cho mọi người đứng xem, có người giới thiệu cách ướp xác của người Ai Cập là khi người giàu , vua , quan chết người ta lấy hết ruột gan, tạng phủ, óc nảo, máu me ra hết, rồi ướp muối trên một tháng cho rút hết nước đi, thân xác teo lại c̣n một nữa, rồi nhét các loại thuốc vào bụng, may lại , đem xông cho nám đen, bôi lên một lớp dầu sơn, và quấn lại bằng nhiều lơp vải có ướp dầu, sau đó bỏ vào ḥm gỗ hay đá đem chôn xuống các hang đông hay trong các kim tự tháp, bây giờ người ta khai mở ra và thấy thân xác c̣n nguyên, nhiều  nhà du lịch đến Ai Cập có khi gặp người ta đào được đem bán và mua về làm kỷ niệm, ban đầu ch́ là một h́nh người bằng vải, nhưng sau này khám phá ra mới biết trong đó c̣n có xác ướp (như trường hợp xác của em bé 10 tuổi nầy, người ta ghi chú như vậy). C̣n những xác ướp của các ông vua và hoàng hậu th́ trên mặt có cái mặt nạ mỏng bằng vàng đúc giống như nét mặt của người đă chết che lên cho khỏi thấy cái bộ mặt của thây ma! Con người tham lam quá đổi như vậy đó , đă chết rồi mà vẫn c̣n muốn ướp xác để sống măi, đeo mặt nạ vàng cho đẹp! Nhưng thân xác nằm đây mà thần thức về đâu, có khi đang bị đọa đày nơi địa ngục hay làm súc sanh, ngạ quỷ chịu khổ báo vô cùng…

 

Bởi tính hiếu kỳ nên con người tạo ra những việc phi lư, những tảng đá có hoa văn, những tượng bể nát, lúc c̣n ở sa mạc bên các kim tự tháp Ai Cập đổ nát th́ chẳng ra ǵ, bây giờ mua đem về triển lăm trong Viện Bảo Tàng thành ra rất quan trọng và có giá trị, có cái bảo hiểm đến bạc triệu, luôn luôn có người canh gác cẩn mật kẻo sợ bị đánh cắp.

 

Cuộc đời quả thật vô thường, không có ǵ là có giá trị chắc chắn vĩnh viễn, tùy thời tùy lúc mà được trọng vọng hay bị bỏ phế… Bời v́ ḷng người vọng động, cứ mơ về quá khứ hay măi măi hy vọng tương lai, mà không biết sống với hiện tại nhiệm mầu đang diễn ra chung quanh chúng ta hằng ngày, con người quên đi ḿnh đang được sống, đang có thân h́nh khỏe mạnh, đang hít thở không khí trong lành, đang được nh́n thấy cha mẹ, anh em, bè bạn thân yêu, cảnh vật núi non sông biển, hoa lá bốn mùa đơm hương khoe sắc… biết bao là cảnh xinh đẹp thơ mộng chung quanh vậy mà ta có biết thưởng thức đâu, chỉ v́ không thực t́nh sống với hiện tại, sống với chính ḿnh, cho ḿnh, vậy nên luôn luôn lo âu, bất măn, không t́m thấy hạnh phúc trước mắt. cứ măi chạy theo nắm bắt h́nh bóng xa vời không bao giờ có thực!

 

Tham vọng sống lâu bất diệt, nên các vị vua Ai Cập đă xây kim tự tháp khổng lồ, rồi ướp xác cất vào trong đó, nhưng những cái xác khô khan vô tri kia nào có biết ǵ đến sự sống đâu! Mà những tháp, những nấm mồ vĩ đại kia đâu có tồn tại măi với sức tàn phá của thời gian, của những người tham lam muốn đánh cắp những báu vật để đem bán làm giàu, những nhả khảo cổ luôn luôn muốn t́m kiếm khám phá những điều bí hiểm xa xưa, nên không để cho mă ấm mồ êm, mà họ sẽ khai quật tất cả để thỏa măn trí ṭ ṃ mạo hiểm.    

 

Thăm xong khu vực triển lăm Ai Cập, khi ra cửa th́ có người nhận lại cái máy nghe, ra ngoài trời thở lại không khí trong sạch thoáng mát, mới thấy rằng thật là hạnh phúc nếu được hít thở không khí trong lành như thế nầy, c̣n ở trong pḥng triển lăm kia người đông đúc chen chúc qua lại, không khí ngột ngạt mà đâu có biết, cứ ham thích nh́n xem những xác chết những tượng đá vô hồn, vậy mà tưởng là vui thú và quư báu lắm!

 

“Cuồng vọng cả thôi! 

Mọi sự đều vô thường biến chuyển.

Chẳng có ǵ vĩnh viễn ở trần gian! 

Cuộc đời kết thúc - Một dấu chấm than!

C̣n đâu thời oanh liệt huy hoàng!”

 

Seattle, 22, August, 2004. nguyên kim

 

Home